Bảo bối trong lòng phúc hắc tổng tài- Mở đầu

Mở đầu.

Hồi tưởng lại một ngày gặp Dụ Bảo Đế, Thiệu Kỳ Á khắc sâu trong trí nhớ..

Đầu thu, giữa trưa ngày thứ năm, Thiệu Kỳ Á trong lộ trình cố định của mình, trong lúc vô tình đi vào một ngõ nhỏ yên lặng bên trong thành phố náo nhiệt này, rời xe, tìm một quán cà phê tên là “Nhật An”..

Một ông lão cải bến một phòng gỗ kiểu Nhật thành quán cà phê, trước cửa có cây si xanh, si rơi trước cửa kẽ lay động, bầu không khí yên tĩnh, tịch mịch tản ra một ma lực thần kỳ hấp dẫn ngừơi qua đường dừng chân ghé lại..

Vẻ ngoài mộc mạc của quán tạo nên phong cách ấm áp trầm ổn, mang màu gỗ, không gian bày trí thoải mái rộng rãi, trong không khí tràn ngập hương cà phê làm người ta không tự giác dứt bỏ ưu phiền mà vui vẻ thoải mái..

Thiệu Kỳ Á rất vừa ý với nơi này, vì thế cầm tách tới ngồi ở lan can lầu hai, trảnh thủ thời gian nửa ngày rảnh rỗi..

Ánh nắng dày đặt bên cửa sổ, chiểu vào trong phòng, trong không khí phảng phất những hạt bụi nhỏ như phắn bay lượn, trên bàn bày biện những bát sứ nhỏ, bên trong trồng cây cảnh, không có nhiều màu sắc bao phủ, không khí thanh thản bình tĩnh..

” Cho ta một ly macchiato ít đường, ngồi ở ban công” Dưới lầu truyền tới âm thanh thanh thuý, chợt vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng đi lên cầu thang..

Thời gian này là bốn giờ chiều, một thân ảnh nhỏ lệrực rỡ lọt vào mắt hắn..

Nàng thân thể cân xứng, mặc quần jeans, cùng áo lụa trắng không tay, hợp lại tạo thành một thân dài âu phục, bên hông buộc một dây thắt lưng, cổ tay đeo vòng tay bằng gỗ nhiều chỗ cao thấp không đồng nhất, dưới chân là giày Ý, khoát túi cao bồi phía sau lưng , thoạt nhìn như muốn đi lang thang.
Nàng nhan sắc rực rỡ, vừa xuất hiện, bầu không khí trầm tĩnh như là đột nhiên hoạt bát lên, làm cho người ta không khỏi hoa mắt,bị lôi kéo theo..

Áo nhẹ nhàng lay động,nàng hường tới gần chỗ Thiệu Kỳ Á, bắt gặp ánh mắt nàng Thiệu Kỳ Á tim thoáng chốc đập nhanh..

Ánh mắt của nàng chói lọi rực rỡ, giống như ngôi sao rạng rỡ tỏa sáng, phảng phất ; tóc xoăn hai bên tai giống như mây, thoáng ẩn hiện phấn hồng bên má; cánh môi nàng nhấp nhẹ, trơn bóng hồng nộn, tự nhiên khẽ nhếch khóe miệng, thoạt nhìn tựa hồ đối với người nào đó mỉm cười. . . . . ..

Làm ở ngành sản xuất, Thiệu Kỳ Á gặp qua các loại nữ nhân xinh đẹp, nhưng chưa từng có một nữ nhân, sẽ làm hắn thấy đầu tiên tim liền đập rộn lên, lồng ngực buộc chặt!.

Hướng về phía này, hắn không hiểu thất thần, cơ hồ nghĩ đến người kia tự nhiên khẽ nhếch khóe miệng là đối với hắn đang mỉm cười..

Hắn từ trước đến nay luôn kiềm chế, cũng không lãng mạn hơn, không rõ làm sao có thể đối với một cô gái xa lạ sinh ra loại cảm giác kỳ dị này?.

Quá chuyên chú tới lễ nghĩa, làm cho bên tai Dụ Bảo Đế hơi nóng, cố tình giấu giếm người nọ ở cạnh ban công, nàng đi qua hắn, đành phải nhích khóe miệng mang tia mỉm cười, hóa giải xấu hổ, bước nhanh đi đến ban công..

Nàng đặt ba lô, ngồi xuống, lấy tay quạt mát, thuận tiện trộm liếc mắt dò xét nam nhân mới vừa rồi tựa hồ nhìn chằm chằm nàng ..

Hắn ngũ quan lập thể khắc sâu, tóc xoăn nâu, tám phần là người ngoại quốc ? Cho dù không phải, cũng nhất định là”con lai” ..

Hắn lông mi đen dài, ánh mắt thâm thúy, mũi thẳng , môi mỏng có chút lãnh đạm, cằm hắn lộ ra cá tính cương nghị, hắn mặc tây trang, caravat hoa văn cũng rất có cách điệu, cả người phong thái bất phàm. . . . . . Con lai luôn là tuấn nam, mỹ nữ, chỉ là tư thái nhàn nhã ngồi ở một góc quán cà phê giống như là một bức tranh cảnh đẹp ý vui ..

Chim bồ câu đậu ở lan can ban công , đem ánh mắt của nàng từ trên người nam nhân kéo lại, nhắc nhở nàng không nên thất lễ nhìn lén người khác lâu ..

“Cô cô cô, ngươi lại đây !” Dụ Bảo Đế đưa tay ra, chim bồ câu trắng nghiêng đầu nhìn một cái, lập tức lại bay đi..

Người bán hàng đưa tới macchiato ít đường cho nàng, khói trắng kèm theo hương cà phê xông vào mũi, nàng hít sâu, thổi thổi khí , chậm rãi hớp một cái, môi duyên bị dín bọt sữa, vẻ mặt hạnh phúc tràn ra mỉm cười..

Uống như vậy sao?.

Ánh mắt Thiệu Kỳ Á lặng lẽ hoài nghi lên chính mình gọi cà phê là sai lầm rồi . Có lẽ hắn lần sau đến, sẽ gọi một ly giống nàng nếm thử..

Thiệu Kỳ Á đã tại nơi này nửa giờ, lại một chút cũng không muốn đi, có lẽ là nơi này rất thoải mái, có lẽ là cô gái rất mê người trên ban công mới đến không lâu , lôi kéo hắn lại ..

Tuy rằng thân là CEO ( giám đốc điều hành) hoàn mỹ của tập đoàn Á châu , không nên công sự không làm, lại rỗi rãnh tại trong quán cà phê bị một tiểu nữ sinh hấp dẫn, nhưng hắn chính là không tự giác đem ánh mắt ngừng lại ở trên người nàng..

Hắn thấy nàng đem một quyển sổ ghi chép cùng bút trong ba lô cũ xuất ra , thoải mái dường như bôi bôi vẽ tranh..

Chỉ chốc lát sau, chim bồ câu trắng mới vừa rồi lại bay trở về, nàng ngước mắt nhìn lên, mỉm cười đặt bức tranh trong sổ ghi chép xuống, ở bao trong balô sờ sờ, lập tức đứng lên đến gần lan can, nâng lên lòng bàn tay mở ra , kế tiếp, hình ảnh làm hắn hơi cảm thấy kinh ngạc ──.

Hai chim bồ câu trắng lục tục bay tới, nhưng lại liền đứng ở trên tay của nàng, ngoan ngoãn để nàng vuốt ve!.

Nàng vẻ mặt ôn nhu, thật cẩn thận vuốt chim bồ câu trắng, hắn nhìn, lồng ngực hơi hơi khô nóng, phảng phất như nàng vuốt ve chính là mặt hắn..

Một lát, nàng tiễn bước chim bồ câu trắng, mở rộng tươi cười, cúi người hướng dưới lầu vẫy tay..

Gió nhẹ thổi tóc của nàng, nụ cười kia sáng lạn như nắng ,một màn này, Thiệu Kỳ Á nhìn thấy lại là một trận tim đập nhanh..

Nàng vội vàng thu thập vật phẩm, ngửa đầu uống hết cà phê còn lại , mở cửa ban công thủy tinh, thùng thùng thùng chạy xuống lầu..

Đi rồi? !.

Bóng hình xinh đẹp biến mất, Thiệu Kỳ Á cảm thấy mất mát buồn bã..

Không thể giải thích một cỗ xúc động, làm cho hắn đứng dậy đi ra ban công, thấy nàng cùng một gã đi xe máy nói chuyện cùng cười, sau đó đội mũ bảo hiểm, ngồi trên xe máy rời đi..

Nàng như một trận gió, cũng đang trong lòng hắn để lại một dấu vết khắc sâu ..

Phiền muộn bóp cổ tay hết sức, chim bồ câu trắng lại lần nữa bay lại, hắn định bắt chước nàng giơ tay lên, chim bồ câu trắng cũng ngừng lại. Đang lúc hắn cảm thấy vui mừng, mặt mày chứa ý cười, giây lát, lòng bàn tay ấm áp lại làm khóe mắt hắn vừa kéo, khuôn mặt tuấn tú tối đen ──.

“Shit!” Khẽ nguyền rủa, chim bồ câu trắng gặp rắc rối vỗ cánh mà bay..

Thiệu Kỳ Á gặp hoạ, hắn thấy phan chim bồ câu trên tay mình, thể nghiệm rắc rối do bắt chước bừa.

14 thoughts on “Bảo bối trong lòng phúc hắc tổng tài- Mở đầu

  1. chào nàng! truyện nhẹ nhàng thiệt,mới đầu xem tiêu đề t cứ ngỡ nam chính rất fúc hắc bá đạo :>, đoạn cuối bùn cười wá,t đọc đêm khuya,tự nhiên đâm ra sợ tiếng mình cười >.<
    CẢm ơn nàng!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s