Thục sơn tiếu- C11.1

Chương 11: VẬN XUÔI THỔ LỘ (1)

Edit: Mogami

Haizzz, tất nhiên, ngồi chơi lâu như vậy nên cảm thấy vai và lưng ê ẩm rã rời, tuy rằng quang não có thể phát ra dòng điện kích thích các cơ bắt, để tránh cho người chơi vì chơi game quá lâu mà cơ thể ốm yếu, nhưng ngồi lâu trong suốt một tư thế thì vẫn cảm thấy nhức mỏi.

Ta vừa rời ghế xoay đứng lên, chuẩn bị đi ra phòng khách xem mẹ ta đã về chưa thì đã nhìn thấy người mà ta muốn tìm đang đừng sừng sững trước cửa phòng, nhìn chằm chằm ta, sắc mặt tốt hơn lúc trước rất nhiều, tuy nhiên trông cũng không vui vẻ hơn bao nhiêu.

Cười gian, tiếp tục cười gian: “Mẹ, mẹ về từ bao giờ thế, ha ha hắc hắc ha ha hì hì…” Đối mặt với ánh mắt lạnh lùng băng giá đang nhìn ta chằm chằm, tiếng cười của ta tự nhiên cứ nhỏ dần, nhỏ dần rồi từ từ biến mất vào hư vô, đầu ta cũng chột dạ cúi gằm xuống.

Hiệu quả đã đạt được như mong muốn, mẹ ta hài lòng thu hồi ánh mắt giết người không cần dao kiếm, đi đến chiếc ghế xoay của ta từ từ ngồi xuống, sau đó tao nhã ngồi vắt chân lên: “Bây giờ con dự định sẽ làm như thế nào?”

Việc giả ngu chống lại ánh mắt xuyên thấu tâm hồn kia quả thực là không có tác dụng, ta chỉ còn cách trả lời câu hỏi của mẹ, cố gắng nói với chất giọng oan ức một chút: “Mẹ, chuyện này không thể trách con được, thật sự là anh ấy có lực sát thương rất lớn, con làm sao có thể với tới được!”

Nói đến đây, trong lòng ta thực sự cảm thấy rất oan ức, đôi khi ngay đến chính bản thân ta cũng không hiểu nổi, xét về ngoại hình, mặc dù không được xếp vào hàng hot girl nhưng ta cũng không kém bao nhiêu; xét về gia thế, cha mẹ ta mở một công ty cũng không phải là nhỏ; xét về học thức, tốt xấu gì thì ta cũng đã tốt nghiệp đại học, mặc dù bây giờ vẫn chưa xin được việc, nhưng vấn đề này chỉ là tạm thời, ta rất tin tưởng vào tương lai, nhất định sẽ rất vinh quang, nhất định sẽ tỏa sáng như mặt trời!

Ta thật sự không hiểu vì sao ta lại không có người theo đuổi, chỉ có thể chui trong nhà làm trạch nữ kiêm thừa nữ, một số bạn học thời trung học của ta, trông ngoại hình còn không khá khẩm bằng ta, từ sớm đã được gia đình gả đi, bây giờ con cái họ cũng đã có thể pha nước chấm được rồi còn thân ta đây thì vẫn lẻ loi một mình, ngay cả mối tình vắt vai cũng chưa có, chẳng lẽ số phận ta lại giống như quẻ bói ta xem trên mạng, vợ chồng ta không có duyên gặp gỡ?!

Mẹ ta hình như đã bị ta làm cho xúc động, thần sắc dịu dàng hơn một chút: “Cho dù người này thật sự không lọt vào mắt của con, vậy con muốn người như thế nào? Cao hay thấp, béo hay gầy, già hay trẻ, đẹp hay xấu, trắng hay đen, nam hay nữ, …”

Xem ra mẹ ta nói không có điểm dừng, ta vội vàng kêu dừng lại, gì mà nam hay nữ chứ, ta đâu phải bị đồng tính luyến ái, nam cũng ăn, nữ cũng ăn đâu chứ, giới tính của ta là hoàn toàn bình thường nha, chỉ yêu người khác giới, tuyệt đối sẽ không dây vào đồng tính luyến ái gì đâu.

Sau khi bị ta ngăn lời, mẹ ta vẫn tiếp tục thở hổn hển hỏi ta: “Mẹ đã giới thiệu cho con không biết bao nhiêu người, sao lại không phải là con không vừa mắt người ta mà toàn là người ta xem thường con thế, rốt cuộc là con định quyết định kiểu gì?”

“Cảm giác!” Ta nói ra yêu cầu lựa chọn đối tượng quan trọng nhất.

Mẹ ta có vẻ không đồng ý với quan điểm của ta, cười nhạo: “Cảm giác? Cảm giác có thể kiếm cơm ăn sao?” Nhìn thấy hai bàn tay của ta nắm chặt hình nắm đấm, có vẻ sẽ cãi lại, mẹ ta lại nói tiếp: “Được, mẹ chấp nhận yêu cầu của con, cảm giác, vấn đề là, nếu cả đời này con không gặp được ai mà con có cảm giác, hoặc là, người mà con có cảm giác người ta lại không yêu con? Chẳng lẽ con định làm bà cô già sống một mình cả đời? Năm nay con đã hai mươi sáu tuổi rồi a, con gái à, con không vội nhưng mà mẹ thì vội chết đi được!”

“Ai bảo là con không vội?” Nói ra câu nói này, ta lại cúi đầu xuống, chột dạ nói: “Nhưng mà duyên phận chưa đến thì con cũng chẳng có cách nào!”

Mẹ ta lại nhìn ta mà ngao ngán lắc đầu thở dài: “Dù sao thì mẹ cũng chẳng còn cách nào nữa rồi, những biện pháp gì có thể thực hiện thì mẹ cũng đã thực hiện hết rồi, nhưng chẳng có biện pháp nào thành công được cả. Bây giờ thì con mau nói cho mẹ biết, con tự chuẩn bị được phương pháp gì để lấy được chồng hả?”

Thật ra đâu phải là ta không vội, ta cũng vội muốn chết nhưng chẳng qua là không tìm được người thích hợp, làm sao ta có cách gì được cơ chứ. Lúc này mẹ cố truy hỏi ta chắc chắn là bức bách, ta biết phải trả lời thế nào đây… Tròng mắt ta vừa chạm phải quang não đã tắt đèn, bất chợt nảy ra một ý, thần sắc tươi tỉnh hẳn: “Mẹ ơi, mẹ yên tâm đi, con đã có đường đi nước bước rồi, cứ theo cách đó thì sẽ chẳng bao lâu nữa con sẽ lấy được chồng thôi!”

“Hả?” Vừa nghe được những lời này, tinh thần của mẹ ta tỉnh táo và hứng thú hẳn, giục ta nói nhanh xem có phải đã có đối tượng rồi phải không, là công tử nhà ai, nói nhanh cho mẹ ta nghe xem nào.

Ta chỉ vào quang não, trịnh trọng giới thiệu: “Mẹ, mẹ xem đi, đây là quang não, bên trong quang não có một trò chơi tên là Thục Sơn, hiện tại đang trong giai đoạn thăm dò, chỉ vài ngày nữa là sẽ tung ra thị trường, đến lúc đó, sẽ có ít nhất là một triệu người chơi tham gia, mà trong số 1 triệu người đó phải có ít nhất 800 người chơi là nam giới, con tin tưởng chắc chắn trong số 800 người con trai đó, chắc chắn có người chồng như ý muốn của con.” Cầm chặt bàn tay mẹ, hai mắt long lanh ngán lệ: “Mẹ, mẹ yên tâm đi, chắc chắn sẽ có người gọi mẹ là mẹ vợ nhanh thôi, mẹ cứ yên tâm ở nhà chờ con rể đến vấn an đi!”

Mẹ ta bị câu nói này của ta chọc đến giận run cả người, hoàn toàn không để ý đến hình tượng tao nhã xây dựng từ nãy đến giờ, chỉ thẳng vào mặt ta quát lơn: “Chờ con rể cái đầu quỷ nhà mày ý, mày định bảo là dựa vào cái này sao, cái thứ trò chơi này có thể tin tưởng được sao? Nếu mà tin được thì người ta còn phải gặp gỡ làm quen làm gì, tất cả cứ vào chơi trò chơi là có thể lấy được chồng rồi, mày đúng là cái tốt thì không học, toàn học những cái xấu xa, phí công tao nuôi mày lớn như thế này…”

Ta bị mẹ giáo huấn không ngóc đầu lên được, chỉ có thể cúi đầu nghe mẹ giảng dạy, ta ước chừng khoảng một tiếng trôi qua, mẹ ta cuối cùng cũng bình tĩnh lại được, vỗ vỗ ngực rồi lạnh như băng nói với ta một câu: “Mẹ cho con thời gian là một năm, nếu đến khi 27 tuổi vẫn chưa lấy được chồng, mẹ sẽ tìm một người gả phắt con đi, đỡ phải lo lắng nữa!” Nói xong những lời này, mẹ ta đá cửa bước ra, trước khi đi còn lạnh lùng lườm ta một cái, thật khiến không khí lạnh lan tỏa.

Ở đằng sau, ta rung mình một cái, xem dáng vẻ thì hình như là mẹ ta không nói đùa, không chừng đến lúc đó sẽ ném ta một phát lên xe bông, xem ra, muốn gì thì gì đến khi ta 27 tuổi chắc chắn phải tìm được chồng, không thì…

Lúc này đã là 11 giờ đếm, ta tắm xong thì trèo lên giường nằm, nhắm mắt lại, liên tục nhắc đi nhắc lại một câu: Thục Sơn, Thục Sơn vĩ đại, phiên bản quốc tế vĩ đại a, các ngươi phải phù hộ ta nhanh chóng tìm được một nam nhất tốt trong Thục Sơn, nếu không ta sẽ bắt bọn khủng long cổ đại đến bắt các ngươi đi làm ‘trai gọi’, cho nên nhớ phải phù ta sớm tìm được được nam nhân tốt ở Thục Sơn đó… Nam nhân tốt… Nam nhân tốt… (tự thôi miên bản thân)

Ngủ ~ ing -_-

Giữa đêm khuya, nhóm thiết kế phiên bản quốc tế không hẹn mà cùng nhau mơ thấy một ác mộng khó quên, tỉnh lại thì không nhớ rõ ràng mình đã mơ cái gì, chỉ nhớ một điều, mình bị một người con gái vô cùng vô cùng xấu đuổi cho chạy tóe khói, chạy mãi, chạy mãi!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s