Chơi game- Chương 18

CHƯƠNG 18: BỊ NGƯỜI LUÂN BẠCH

EDIT: A TỬ

            Nguyệt Nguyệt đem cơm trưa mua về đưa cho ngủ  ba người trong phòng, nhìn ba người đều ăn cơm trưa xong, mới chậm rãiquay lại Computer trước mặt chính mình, nhưng là không nghĩ tới là, lại chỉ thấy năm cổ thi thể, thi thể chính mình và bốn người trong đội, mà người giết đúng là đứng ở bên cạnh mình  ‘ Lạc Vũ Phỉ Phi ’.

Nguyệt Nguyệt nhìn thấy mọi người trong đội toàn bộ cũng đã nằm trên đất, trong lòng phi thường tức giận, rất không hiểu được ‘Lạc Vũ Phỉ Phi’ giết mình coi như xong rồi, vì sao còn muốn giết người trong đội ngũ của cô, liền ở trong đội hỏi: “Các ngươi như thế nào mà chết?” 

【 {kênh đội ngũ} 】Kiều Khí Công Chúa: “ngươi mới vừa đi thì nữ nhân này liền mang theo một đội người xuất hiện, chúng ta cũng chưa có phản ứng gì đã bị nàng giết chết.”

 Nguyệt Nguyệt không hiểu, chẳng lẽ người đàn bà kia giết mình còn không hết giận, cho nên lấy người trong đội  đội của mình giết cho hả giận sao?

【 {kênh đội ngũ} 】 Lam Nguyệt Lệ: “vì sao các ngươi cũng bị nàng giết chứ?”

【 {kênh đội ngũ} 】Đao Đao Kiến Cốt: “đó là bởi vì, bọn họ muốn ngươi sống lại để luân bạch, chúng ta ngăn cản bọn họ, sau đó bọn họ đem chúng ta giết đi.” Lúc này vẫn trầm mặc  Nam Cung Thụ mở miệng nói:

【 {kênh đội ngũ} 】 Nam Cung Thụ: “thực xin lỗi! Ta đáp ứng  nói ngươi rời đi  trong lúc sẽ không để cho quái chạm vào ngươi, không nghĩ tới lại không ngăn cản được người khác giết ngươi.”

 Nguyệt Nguyệt nhìn thấy‘Nam Cung Thụ’lời nói trầm mặctự trách, mình và bọn họ hôm nay mới quen biết, bọn họ đại khả không cần thẳng mình , dù sao hiện tại rất nhiều người đều là chuyện nhà ai người nấy lo, nhưng mà bọn họ là vì bảo vệ Nguyệt Nguyệt không bị luân bạch, đã bị ‘Lạc Vũ Phỉ Phi’ người đàn bà kia giết chết, một loại cảm giác vô lực chưa bao giờ có tang lên trong long cô.

Cô bắt đầu suy nghĩ sâu xa  lên, mình là không phải quá mức mềm yếu rồi? Như vậy thì làm thế nào trả thù bọn họ?Côchơi cái trò chơi này chính là nghĩ ở trong trò chơi làm cho bọn họ đẹp mặt, kết quả chính mình còn chưa có tìm tới,thì người ta đã tìm tới cửa, giết mình còn chưa tính, dù sao bọn họ trong lúc đó có ân oán, nhưng là vì sao phải giết những người đi cùng cô?

Giờ khắc này Nguyệt Nguyệt không còn có biện pháp biểu hiện được thờ ơ rồi, cô phẫn nộ  hướng đứng ở bên cạnh mình  ‘Lạc Vũ Phỉ Phi’ quát: 

<Lam Nguyệt Lệ>: “Lưu Vũ Phỉ, ngươi không nên quá mức như vậy, hai người chúng ta có  ân oán ngươi có tất yếu liên lụy đến người khác như thế? Bọn họ có đắc tội với ngươi sao?Chọc giận ngươi sao?Ngươi dựa vào cái gì giết bọn họ?”

 Lưu Vũ Phỉ lúc này ngồi ở trướcComputer mặt mãn nhãn trào phúng nhìn  Nguyệt Nguyệt nằm trên mặt đất mắng mình, trên mặt của cô hiện lên một tia khoái ý ngoan cười, chỉ cần cùng nữ nhân này có quan hệ  người cùng vật, cô toàn bộ đều hủy diệt! Cư nhiên lại không biết tự lượng sức mình chạy tới trò chơi này muốn tìm cô cùng Trần tuấn kiệt báo thù, thật sự là buồn cười, cô ta lấy cái gì cùng mình đấu chứ? Thật đúng là  nghĩ đến có được《 Ngạo Thiên thần đao 》 có thể cùng mình đấu rồi? Thật sự là quá ngây thơ rồi!

Qua sau một lúc lâu, cô mới chậm rãi  đánh chữ nói : 

<Lạc Vũ Phỉ Phi>: “chỉ bằng bọn họ không biết tự lượng sức mình tưởng cứu được ngươi, đó chính là lý do ta giết bọn họ, bất quá nói trở lại, ngươi bây giờ bộ dạng thật sự là chật vật a! Một đao đều chịu không nổi, như ngươi vậy còn muốn cùng ta đấu sao?”

<Lạc Vũ Phỉ Phi>: “hơn nữa ta cho ngươi biết, ta hiện tại chẳng những giết bọn họ, còn có thể làm cho bọn họ cùng ngươi giống nhau, đều bị ta luân bạch về cấp 10. Nếu muốn ta không luân bạch bọn họ thì hãy đem《 Ngạo Thiên thần đao 》giao ra đâycho ta, bằng không các ngươi một người đều đừng nghĩ chạy trốn!”

Cô hung hăng nói xong, còn khống chế  nhân vật ‘Lạc Vũ Phỉ Phi’ chạy đến bên thi thể‘Lam Nguyệt Lệ’ , mắt nhìn xuống thi thểNguyệt Nguyệt, sau đó hướng lên trên đá mấy đá.

Nguyệt Nguyệt nhìn thấy Lưu Vũ Phỉ nói muốn đem mấy người trong đội ngũ  luânbạch, trong lòng hoàn toàn là sốt ruột rồi, coi như mình bị luân bạch còn chưa tính, trăm triệu không thể kéo bốn người bọn họ cũng bị luân bạch theo, bọn họ bởi vì chính mình bị giết một lần đã muốn đủ oan uổng lắm rồi, nếu lại bị luân bạch. . . Bọn họ còn có thể chơi tiếp sao?

Nhưng là —— vũ khí? Rốt cuộc giao hay không giao đây? Nguyệt Nguyệt rất cam tâm, tại sao mình lại ở thế bị động như vậy chứ?Ngay lúc Nguyệt Nguyệt giãy dụa. Trong đội  bốn người lại mở miệng an ủi Nguyệt Nguyệt.

【 {kênh đội ngũ} 】Kiều Khí công chúa: “Nguyệt tỷ tỷ, đừng nghe lời của cô ta, chúng ta mới sẽ không sợ này nữ nhân chết tiệt, luân bạch liền luân bạch, cùng lắm thì ta luyện lại lần nửa thôi.”

【 {kênh đội ngũ} 】Đại Nhạn Nam Phi: “đúng vậy Nguyệt Nguyệt, đừng nghe cái bà tám chết tiệc kia nói , chúng ta bây giờ cấp bậc không cao, cho dù luân bạch cũng không sợ, ta luyện lại một chút là được. Sau đó chúng ta sẽ đích thân tìm cô ta báo thù , đến lúc đó ta cũng muốn cho cô ta nếm thử tư vịbị luân bạch.”

【 {kênh đội ngũ} 】 Nam Cung Thụ: “ta đã không có hảo hảo nhìn ngó nhân vật của ngươi, để ngươi bị cô ta giết chết, nếu ngươi lại bởi vì chúng ta liền đem vũ khí lại giao cho cô ta, chúng ta đây chắc chắn sẽ không chơi nữa.”

 Trước máy tính  Nguyệt Nguyệt hốc mắt hơi hơi  cảm thấy một trận chua xót, ngửa đầu mở trừng hai mắt, đem nước mắt nén trở về, không nghĩ tới Vô Tâm nhận thức một tiểu đội, lại có nghĩa khínhư vậy.

Nguyệt Nguyệt thật sự phi thường cảm động. Nhìn mình bị cái kia ‘ Mị Lực Tiểu Tiểu ’ dùng kỹ năng 《 thần chi thúc phược》trói buộc, căn bản không có biện pháp trở về thành.

Nguyệt Nguyệt ngày đó ở trên mạng xem tư liệu, cũng đã đã từng gặp giới thiệuvề kỹ năng này, người bị này kỹ năng định trụ, trong 10 phút không có biện pháp tử vong mà quay về thành, cho dù là logout, nhân vật nhân vật cũng sẽ ở lại tại chỗ không cần thất, cho nên này kỹ năng liền trở thành giết người cho hả giận, là kỹ năngluân bạch nhân  tốt nhất. Mà lúc này Nguyệt Nguyệt  đangnói chuyện phiếm thì đột nhiên truyền tới một câu mật ngữ, Nguyệt Nguyệt xem xong chạy nhanh hỏi mọi người trong đội ngũ: “trong các ngươi ai trúngkỹ năng ‘thần chi thúc phược’?

【 {kênh đội ngũ} 】Kiều Khícông chúa: “ta không có trúng kỹ năng này a. Nguyệt Nguyệt tỷ hỏi cái này làm cái gì a?”

【 {kênh đội ngũ} 】Đao Đao Kiến Cốt: “ta cũng vậy không có.”

【 {kênh đội ngũ} 】 Nam Cung Thụ: “không có.”

【 {kênh đội ngũ} 】Đại Nhạn Nam Phi: “ngươi bị bọn họ dùng ‘ thần chi thúc phược’ rồi sao?”

 Nguyệt Nguyệt nhìn đến trong đội  bốn người cũng chưa trung thần chi trói buộc sau, hơi hơi  thở dài nhẹ nhõm một hơi, chỉ cần không trúng cái kia kỹ năng này, như vậy bọn họ là có thể chạy thoát bị vận mệnhluân bạch, nghĩ đến đây sau Nguyệt Nguyệt mở miệng ở trong đội cho bọn hắn phân phó nói: 

【 {kênh đội ngũ} 】 Lam Nguyệt Lệ: “các ngươi bốn người bây giờ trở về thành, nhớ rõ muốn đang nhìn đến ta đếm xong 123 thời điểm cùng nhau trở về thành.”

【 {kênh đội ngũ} 】Kiều Khícông chúa: “tỷ cũng sẽ theo bọn muội cùng nhau trở về đi?”

【 {kênh đội ngũ} 】 Nam Cung Thụ: “ngươi có phải hay không trúng ‘ thần chi thúc phược’?”

 Nguyệt Nguyệt nhìn đến Nam Cung Thụ nói trúng tim đen nhìn ra cảnh trước mắt mình, không khỏi cười khổ nói : “Cho dù ta một người bị luân bạch cũng tốt hơn các ngươi cũng bị luân bạch a, hơn nữa ta sẽ bảo bằng hữu lại đây cứu ta .” 

【 {kênh đội ngũ} 】Đao Đao Kiến Cốt: “không được, chúng ta sao có thể để ngươi một mình một người ở nơi này để người ta luân bạch chứ?”

【 {kênh đội ngũ} 】Đại Nhạn Nam Phi: “chính là, như vậy chúng ta sẽ bị coi là các cụ sao?”

【 {kênh đội ngũ} 】 Lam Nguyệt Lệ: “nhưng là ta không muốn thấy mọi người như vậy, nhưng là ta lại không cam lòng giao vũ khí cho người đàn bà kia. Nếu các ngươi cùng ta bị luân bạch, như vậy ta sẽ không có biện pháp cùng các ngươi kết giao bằng hữu, ta sẽ cảm thấy ta thiếu các ngươi.”

 Trong đội ngũ  bốn người nhìn Nguyệt Nguyệt nói xong đều trầm mặc, cuối cùng vẫn là Nam Cung Thụ đã mở miệng:

“Nghe lời của ngươi, chúng ta trở về.Đến lúc đó chúng ta lại mang Nguyệt Nguyệt luyện cấp. Mối thù hôm nay chúng ta nhất định sẽ tự mình tìm nàng ta báo .”

Nhìn thấy vậy Nguyệt Nguyệt có điểm cảm kích nhìn Nam Cung Thụ, tuy rằng hắn nói chuyện ít hơn, nhưng là cũng là trực tiếp nhất, sáng tỏ nhất. Nguyệt Nguyệt lặng lẽ mật cho hắn nói câu cám ơn! Mà hắn vẫn chưa đáp lời.

Nguyệt Nguyệt nhìn ‘Lạc Vũ Phỉ Phi’ còn canh giữ thi thể của mình, liền ở trong đội đếm ba tiếng, sau đó nhìn thấy bốn đạo bạch quang hiện lên, trên đất bốn cổ thi thể đều biến mất không thấy.

Nhìn thấy bốn người đều đã trở về, Nguyệt Nguyệt cũng không cần lo lắng nữa, cùng lắm thì chính là bị luân bạch nha, Nguyệt Nguyệt ở trong phòng ngủ nói rõ:

“Mình bị Lưu Vũ Phỉ ngăn chặn a, cũng bị luân bạch, các cậu quay về thì phải mang mình đi luyện cấp a.” 

Nguyệt Nguyệt biết trong phòng ngủ ba người họ điều đang ở bản sao làm nhiệm vụ, căn bản là ra cứu mình không được, cho nên chỉ nói thế xong liền đứng dậy đi rót một chén nước, đợi cô cầm ly nước trở lại Computer chính mình, nhìn thấy ‘Lạc Vũ Phỉ Phi’ không ngừng đối với chính mình chém lên chém xuống, rồi cô ngã xuống đất trong nháy mắt, cái kia ‘Mị Lực Tiểu Tiểu’ liền quăng một cái Phục Hoạt Thuật, sau đó không ngừng tái diễn cảnh vừa rồi.

Nguyệt Nguyệt nhìn đến kênh thế giới, trong phòng ngủ  ba người bọn họ hoàn toàn phẫn nộ ở nơi đó chửi bậy .

<Oa Oa Kiểm>: “ta phát ra lệnh truy sát, đuổi giết ‘Lạc Vũ Phỉ Phi’ của bang hội ám sát, mỗi giết chết 1 là 10W kim tệ, mang theo ảnh đến lĩnh thưởng, thời gian quy định không hạn chế.”

Cái tin tức này còn chưa làm cho mọi người lấy lại tinh thần, thì tiếp theo lời Bảo Nhi nói cũng đã làm cho mọi người cảm thấy hoảng sợ, phải biết rằng người của《 Tam Nguyệt yên Vũ 》bên trong điều có RMB, trang bị hảo, cấp bậc cao, hơn nữa còn là rất nhiều người chơi là mỹ nữ, trước đừng nói các nàng bản thân mình có bao nhiêu lợi hại, chỉ là ở cái khu vực này ai đụng đến các nàng điều phải chết, các nàng tùy tiện nói một tiếng sẽ có một đống người làm chân sai vặt.

<Oa Oa Kiểm>: “bản nhân đại biểu bang hội 《Tam Nguyệt yên Vũ》, chính thức tuyên bố cùng bang hội《 ám sát 》tuyên chiến, về sau bất kể là ở nơi nào, chỉ cần thấy người của bang hội 《 ám sát 》liền giết không tha.”

< Tuyết Vực Mị Cơ >: “bản nhân phát ra lệnh truy sát, đuổi giết bang chủ ‘ Tiêu Sái Tam Thiếu ’ của bang hội《 ám sát 》mỗi lần giết chết 20W kim tệ, mang ảnh đến lĩnh thưởng, thời gian vô thời hạn.”

 <Ta Không Phải La Lị>: “bản nhân phát ra lệnh truy sát, đuổi giết ‘ Mị Lực Tiểu Tiểu ’ của bang hội  ám sát, mỗi lần giết chết 5W kim tệ, mang theo ảnh lĩnh thưởng, thời gian cũng không hạn chế.”

 Đơn giản  nói mấy câu đó, toàn bộ mọi người điều cảm thấy được lòng người bàng hoàng, nhất là trong bang hội ám sát, bọn họ đều không ngừng ở trong bang hội hỏi, tại sao phải chọc tới ‘ tam khắc tinh ’ trong vùng ? Mà thật sự dám đi giết mấy người kia  lại chỉ có vài người? Xem ra giang hồ phải loạn a! Xem ra Phá Thiên đã đến lúc phải thay đổi a! !

6 thoughts on “Chơi game- Chương 18

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s