Sinh Tử Duyên – chương 11.1

chương 11.1

Edit: A Tử

          Nàng sắp ngã! sắp ngã!

          Không, nàng không thể ngã, con trai của nàng phải dựa vào nàng bảo vệ!

          Ở ồ ồ  trong lúc thở dốc, Cung Tuyết Lăng không ngừng thuyết phục chính mình lại chống đỡ tiếp, nhưng mà thể lực không cách nào giống như thần dùng không hết, trên tay loan đao cơ hồ nâng không nổi, đừng nói thi triển khinh công, hai chân của nàng đã sớm bủn rủn mỗi nhảy qua từng bước thiếu chút nữa quỳ xuống.

          Không, nàng tuyệt không có thể ngã!

          Hảo, không ngã, nhưng loan đao cũng nâng không nổi?

          Nàng kinh ngạc  nhìn tay chính mình trống rỗng, không thể tin được đao của mình bị người Ngoã Lạt chém đứt rồi, trong lúc vội vã, nàng tưởng thi triển bộ pháp tránh đi người Ngoã Lạt lại lần nữa bị loan đao chém tới, nhưng nàng đã quên hai chân của mình hiện giống như đôi tay đã mệt mỏi, vừa sải bước đi ra ngoài thế nhưng không đứng vững được ngược lại hướng đối phương ngã xuống. . . . . .

          Chờ một chút, tuy rằng tình huống không quá hay, nhưng nàng cũng không muốn tự sát nha!

          Nhưng mà nàng liều mình tưởng kéo về thân mình chính mình ý đồ cũng vẻn vẹn là phí công nếm thử, kéo nửa ngày ngay cả nửa sợi lông cũng kéo không trở lại, đành phải trơ mắt nhìn chính mình vọt tới loan đao của đối phương, trong đầu chất đầy một đống lớn hổn độn, trong lòng thầm nghĩ đến con trai của nàng sẽ như thế nào?

          Ngay tại nàng tuyệt vọng khẳng định chính mình chết chắc rồi thì trong tích tắc đấy, điện quang  lóe lên  trong nháy mắt, đột nhiên có cánh tay giúp đỡ bả vai của nàng, chẳng qua nhẹ như vậy nhẹ một cái mà thôi, thân thể của hắn liền trở lại tại chỗ đứng vững vàng, nàng thậm chí không có lấy nửa điểm nhiệt tình.

          Ai? Là người nào lại thần thông quản đại như vậy?

          Nàng nghi ngờ tập trung nhìn vào, trước mắt rõ rang là hai cái bóng lưng của hai tiểu tử, một người sử dụng roi, còn có một vung tiểu tử sử dụng loan đao.

          Thật kinh người, bọn họ thế nhưng một bên quay đầu nói với nàng nói, một bên chống đỡ người Ngõa Thứ tấp nập. . . . . .

          Không, không phải chống đỡ, là chém giết, giống như bọn họ cũng không quay đầu lại, mà là con mắt nhìn phía trước giết địch, bởi vậy nửa người Ngoã Lạt cũng sẽ không bị chuồn mất, trước hết chính là tám, chín người bay ra ngoài, một đao lại là tám, chín người cùng nhau nằm chết trên đất, ai dám tới gần lại đây, chỉ có chỉ còn đường chết.

          “Xin hỏi phương danh cô nương?”

          Thật lâu thời gian, Cung Tuyết Lăng miệng điều trả lời không ra—— bọn họ phía sau đầu cũng có mắt hay sao?

          “Cô nương?”

          “Ách? A!” Cuối cùng phục hồi tinh thần lại rồi, “Ta họ Cung, Cung Tuyết Lăng.” Cung Tuyết Lăng vội hỏi, cho là bọn họ nhận ra nàng có thể là người Hán —— thật giống như nàng cũng lập tức liền nhận ra bọn họ là người Hán, cho nên cố ý đến giúp một tay .

          Ai ngờ kia hai cái tiểu tử vừa nghe nàng báo ra danh tính, lập tức vô cùng  cùng kêu lên hoan hô.

          “Thật là đại tẩu!”

          “Mau! Mau thông tri mọi người!”

          Đại tẩu?

          Ai?

          Không phải là nàng đi?

          Nàng năm nay cũng bất quá vừa mới hai mươi mà thôi, cùng bọn họ tuổi tác không khác mấy, có khi tuổi so với bọn họ còn nhỏ hơn, bọn họ làm sao gọi nàng đại tẩu?

          Chẳng lẽ bề ngoài của nàng so với thực tế già hơn sao?

          Cung Tuyết Lăng đầy bụng hồ nghi nhìn dây roi vung lên, rồi đột nhiên vài vật thể không biết tên xuất hiện, bay lên không trung sau đó nổ tung, nàng mới biết được là pháo trúc …

          “Mệt mỏi sao? Đại tẩu, đến phía trước ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi!”

          Tên tiểu tử cầm roi vung tay lên đánh ngã ba người, vừa hướng nàng cợt nhả  xum xoe; tiểu tử bên cạnh không cam lòng yếu thế, cũng một mặt chém ngã bốn người, một mặt cười hì hì hòa cùng tên tiểu tử kia.

          “Đúng vậy, đại tẩu nghỉ ngơi trước, bọn họ lập tức tới!”

          Cung Tuyết Lăng híp híp mắt, còn muốn thử xem, tiện đà xoay người ôm con trở về, rồi mới nghe bọn hắn nói —— ngồi xuống nghỉ ngơi.

          “Các ngươi vì sao gọi ta là đại tẩu? Có phải hay không nhận lầm người?”

          Hai tên tiểu tử một bên đánh, một bên cười hì hì cười.

          “Đại tẩu là người Vô Tích? Lệnh tôn là cục chủ Cung gia tiêu cục?”

          “Di? Các ngươi như thế nào biết?”

          Hai tên tiểu tử cùng nhau ha ha cười.”Vậy không sai, chúng ta không tìm lầm người!”

          Cung Tuyết Lăng càng lúc càng nghi hoặc, không ngừng qua lại nhìn hai tên tiểu tử. “Các ngươi rốt cuộc là ai?”

          “Chúng ta là. . . . . . A, đến đây, đến đây, đến đây ba người rồi!”

          Thế nào ba người?

          Cung Tuyết Lăng theo bản năng theo tầm mắt của bọn họ nhìn qua, chỉ thấy triền núi bên kia quả thực như bay lướt đến ba bóng người, phụ cận vừa thấy, trong đó một thân ảnh đúng là. . . . . .

          “Đại ca? !” Nàng giật mình bỗng nhiên đứng dậy kêu to.

          “Tiểu muội? !” Cung Trọng Khanh dường như nhào đầu về phía trước, mừng như điên là không biết như thế nào cho phải  vừa cười lại bảo.”Không nghĩ tới thật sự tìm được ngươi! Ông trời phù hộ! Ông trời phù hộ!”

          “Nhưng. . . . . . Nhưng huynh như thế nào biết muội ở nơi này?” Cung Tuyết Lăng hoang mang hỏi.

          “Nói thì dài dòng. . . . . .” Cung Trọng Khanh cười chuyển ánh nhìn.”A, muội đã sinh rồi sao? Là con trai hay con gái?”

          ” Con trai .”

          “Thật tốt quá, muội phu nhất định thật cao hứng!”

          “Trước không vội  cao hứng. ” Cung Tuyết Lăng có điểm không nhịn được, “Nói cho muội biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Huynh như thế nào biết muội ở nơi này? Còn có bọn họ. . . . . .” Nàng chuyển chú nhìn hai tên tiểu tử kia, còn có hai người hộ tống Cung Trọng Khanh tới.”Bọn họ đến tột cùng là ai?”

          “Nói thì dài dòng. . . . . .”

          “Vừa mới đã nói câu này rồi!” Cung Tuyết Lăng mặt không thay đổi liếc xéo  hắn.

          Cung Trọng Khanh giật mình, bật cười.”Hảo hảo hảo, ta nói đơn giản một chút! Ân, là một năm trước đi, muội bị đại biểu muội đẩy xuống sông Hoàng Hà, muội phu liền một đường theo sông Hoàng Hà tìm xuống, nhưng là tìm khắp không được muội, hắn đành phải đi cho chúng ta biết, làm cho cả tiêu cục cùng đi tìm, nhưng suốt tìm ba tháng hãy tìm không được. . . . . .”

          “Đương nhiên tìm không được, ta đã ở quan ngoại  nha!” Cung Tuyết Lăng lẩm bẩm.

          “Khi đó chúng ta cũng không biết nha!” Cung Trọng Khanh cười khổ.”Nói ra thật xấu hổ, tìm ba tháng tìm không được muội, ta cùng cha đều cho rằng muội đã muốn. . . . . . Ách, tóm lại, chúng ta khuyên muội phu có thể bỏ qua, ai ngờ muội phu. . . . . .”

          “Hắn như thế nào?” Cung Tuyết Lăng vội hỏi.

          “Hắn ngoan cố  kiên trì không thi thể của muội, hắn tuyệt không thừa nhận muội đã chết, sau khi vị Quân công tử kia thấy hắn cũng chưa về nhà, liền lại tìm tới, vừa nghe muội phu nói, nửa câu không lên tiếng đã đi.”

          “Thực vô tình!” Cung Tuyết Lăng căm giận than thở.

          “Lúc ấy ta cũng vậy cho rằng như vậy, bất quá. . . . . .” Cung Trọng Khanh than nhẹ.”Nhưng sai lầm rồi!”

          “Sai lầm rồi?” Ai sai lầm rồi? Hắn? Hoặc nàng?

          “Sau nửa tháng, cả nhà bọn họ trừ bỏ nữ nhân, tất cả đều chạy đến, tất cả lớn nhỏ gần hai mươi người, bọn họ đều đến giúp muội phu tìm người, cho đến khi tìm được mới thôi. . . . . .”

          “Nếu vẫn tìm không thấy đâu?”

          “Bọn họ sẽ tìm đến chết!”

          Tìm đến. . . . . . chết?

          Cung Tuyết Lăng kinh ngạc  đảo đảo mắt.

          “Không nghĩ tới sao? Người ta nói thất Diêm La lãnh khốc vô tình, kỳ thật bọn họ mới là người có tình nghĩa nhiều nhất!” Cung Trọng Khanh cảm thán nói.”Ta cùng cha còn có Trọng Thư, lập tức liền quyết định cũng cùng bọn họ cùng nhau tiếp tục tìm muội.”

          Đâu chỉ có tình có nghĩa, căn bản là rất choáng váng đi!

          “Nhưng mọi người đến tột cùng là làm thế nào biết muội ở trong này?” Cung Tuyết Lăng đè xuống cảm động  tâm tình, lại hỏi.

          “Đừng nóng vội, nói thêm chút nữa đi nữa sẽ nhắc tới .” Cung Trọng Khanh muốn nàng bình tĩnh chớ nóng.”Tóm lại, chúng ta lại bắt đầu tìm, muội phu kiên trì nói muội nhất định là được người cứu rồi, nhưng có lẽ là bị bệnh, cũng có lẽ là đầu hồ đồ, cho nên mới chưa có về nhà, bởi vậy chúng ta liền mở rộng phạm vi tìm, tìm không thấy thì càng mở rộng phạm vi tiếp tục tìm, chính thức là tìm  long trời lỡ đất, địa chấn thiên kinh,  làm cho toàn bộ võ lâm đều bị kinh động . . . . . .”

          Hắn nở nụ cười. “Ngẫm lại, thất Diêm La đã lui khõi giang hồ  không ngờ tái hiện võ lâm, trên giang hồ không ai không bị sợ tới mức kinh tâm, không biết là loại nào đại sự nào làm cho bọn họ quay lại giang hồ, lúc này lại có ai muốn gặp họa . . . . . .”

          “Chỉ cần không làm sai, thì có cái gì phải sợ !” Cung Tuyết Lăng thì thào nói thầm.

          Làm như không nghe thấy, Cung Trọng Khanh tiếp tục nói tiếp.

          “Sau đó người trong giang hồ biết được thất Diêm La là đi tìm người, vì để cho thất Diêm La mau chóng trở lại Diêm La cốc thoái ẩn, mọi người cũng đều giúp  tìm. Ngay tại hơn nửa tháng trước, có người đến cho chúng ta biết, nói muội có khả năng ở quan ngoại, chúng ta hỏi tại sao phải chạy đến quan ngoại, thì người đó mời chúng ta không cần lại truy cứu. . . . . .”

          “Muội là bị bán đến nơi này.” Cung Tuyết Lăng nghiến răng nghiến lợi nói: “Hơn nữa đem bán muội đi chính là tên đã cứu muội, mà hắn chắc cũng hẳn là người trong giang hồ!”

          “Khó trách!” Cung Trọng Khanh bừng tỉnh đại ngộ.”Tên kia nhất định là sợ, lo lắng cuối cùng chung quy mọi chuyện sẽ tính trên đầu hắn đi, đến lúc đó hắn có thể ăn không ngon ngũ không yên rồi, cho nên chạy nhanh cung khai mọi chuyện, lại lo lắng chúng ta tìm hắn gây phiền toái, mới có thể mời chúng ta không nên truy cứu tiếp, thật sự là giảo hoạt!”

          Cuối cùng đều minh bạch rồi, Cung Tuyết Lăng trong lòng có nói không ra  cảm động, không nghĩ tới vị phu quân là nông dân kia chẳng những không có tái giá cưới một lão bà khác thay hắn Sinh con trai, đối với nàng vị thê tử đã rơi xuống sông hoàng hà có chín phần chết này toàn tâm toàn ý như vậy, hắn đúng là bướng bỉnh, ngoan cố  không chịu buông tha cho.

          Còn có nhà chồng, đối với cô con dâu chưa từng thấy mặt này cũng như thế tận tâm tận lực, lại còn nói muốn tìm nàng cho đến chết!

          Lòng của nàng chua xót, mắt của nàng ướt át, nhớ…quá, khóc!

          “Đừng khóc.” Cung Trọng Khanh dùng sức ôm ôm.”Lúc này hẳn là cao hứng a!”

          “Người ta mới không khóc đâu!” Cung Tuyết Lăng cậy mạnh dùng sức làm cho nước mắt ngưng lại, lại nâng lên cằm.”Hạt cát chạy vào trong ánh mắt!”

          Đúng vậy a, cỏ này bắt đầu thượng  hạt cát cũng thật nhiều, không phải sao?

Advertisements

3 thoughts on “Sinh Tử Duyên – chương 11.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s