Chơi game – chương 49

Chương 49: Nàng muốn hối hôn?

 Edit: tieuthu

Beta: A Tử

Sau khi <Kiều Khí Công Chúa> logout, đại thần trực tiếp nắm tay Nguyệt Nguyệt đi đến phi bộc nhai, cô thật sự rất muốn hỏi một câu: đại thần, ngươi có phải hay không chỉ biết mỗi thác nước này a? Như thế nào mỗi lần đều đem cô đến nơi đó? Chẳng lẽ hắn không biết mỗi lần đi vào trong đó, cô liền nhớ đến cái sơn động đằng sau thác nước kia sao? Hắn căn bản chính là cố ý đi?

Lúc hai người tới phi bộc nhai, hắn mang theo cô đi đến phía dưới một cây đại thụ, sau đó mới buông tay cô ra, không nói chuyện ở đó trực tiếp ngồi xuống!

Nhìn thân ảnh màu bạc bình tĩnh ngồi ở dưới tàng cây kia, Nguyệt Nguyệt trong lòng có chút buồn bực, trầm mặc một lát cô mới cắn cắn môi nói: “Đại thần, ngươi nói cái kia… hôn lễ tuần sau… có phải hay không…. ” 

Hắn thản nhiên quét mắt liếc cô một cái nói: “Ân?” 

“Hôn lễ.. có phải hay không… ” có phải hay không có điểm quá nhanh a! Những lời này ở trong miệng của cô nửa ngày cũng không dám nói ra.

Đại thần nhìn trên khuôn mặt của Nguyệt Nguyệt biểu tình tràn đầy rối rắm, trong mắt hắn hiện lên một tia thú vị nói: 

“Phu nhân cảm thấy tuần sau lâu lắm sao? Kỳ thật vi phu cũng cảm thấy như vậy, sửa thành tuần này được chứ?”  Nguyệt Nguyệt ngạc nhiên, đại thần tại sao lại cho rằng như vậy chứ?

Cô vội vàng lắc đầu như cái trống bỏi: “Không, không phải, ta nói không phải ý này!” Nhất thời can đảm nói.

Đại thần nghi hoặc nhíu mày nói: “Nha? Vậy là cái gì?” 

“Ta không cần!” 

Nghe được câu trả lời của cô, đáy mắt hắn xẹt qua một tia hứng thú. Xem ra Tiểu Miêu muốn lộ ra móng vuốt đây! Hắn chậm rãi  đứng dậy, tiêu sái bước nhanh đến chỗ Nguyệt Nguyệt, trên mặt lộ vẻ ôn nhu tươi cười hết sức đối với cô hỏi: “Nga ~~ không cần sao?? Chẳng lẽ phu nhân theo ta cầu hôn sau lại muốn hối hôn sao?” Đại thần lúc nói những lời này, không quên đem bàn tay đang đeo cái nhẫn kia đưa đến trước mắt cô, để cô thấy rõ bên trên nó đang mang cái gì.

Chiếc nhẫn kia ở trên ngón tay dài và sạch sẽ, bởi vì tới gần Nguyệt Nguyệt, nên chiếc nhân kia cùng chiếc nhẫn đang ở trên tay cô phối hợp với nhau phát ra ánh sáng tím nhàn nhạt!

Hối, hối hôn sao? Cô thật ra cũng có suy nghĩ này a, nhưng khi nhìn hắn trên mặt ôn nhu tươi cười, cô thật sự là có cái tâm kia cũng không có can đảm a! Hơn nữa không biết vì sao, lúc này đại thần cười đến ôn nhu như nước, nhưng giác quan thứ sáu của cô đang dùng sức reo hò nguy hiểm, nếu không cho hắn một đáp án vừa lòng, cô sẽ chết chắc!

Hơn nữa nhìn đến chiếc nhẫn trên tay đại thần, lại nhắc nhở cô, dưới sự chứng kiến của hơn hai trăm người, cô bị đại thần cứng rắn chụp cho cái mũ cầu hôn!!

Nếu cô thực có can đảm hối hôn, xem chừng cho dù đại thần không tiêu diệt cô, huynh đệ của hắn cũng nhất định liên hợp lại diệt cô a!

Vừa nghĩ tới hậu quả khủng bố như vậy, cả người Nguyệt Nguyệt run run, trực tiếp sợ tới mức cô thực vô loại nói: “Nào, nào có a! Đại, đại thần ngươi hiểu lầm a! Ta, ta nào có nói muốn hối hôn.” 

Nha ~ hiểu lầm? Trong mắt hiện lên tia mỉm cười, nếu như là hiểu lầm, cô làm sao còn muốn cà lăm?

“Vậy xin hỏi phu nhân có ý tứ gì?” Đại thần cười cúi người nhìn mặt của cô.

“Ta, ta nói là, tuần sau kết hôn nhất định không kịp chuẩn bị tốt đồ cưới! Hơn nữa ta còn chưa tới cấp 50!” Cô nín nửa ngày rốt cục nghẹn ra cái lý do không phải lý do.

Nghe những lời này của cô, đại thần làm ra bộ dáng bừng tỉnh đại ngộ nói: “Ta biết phu nhân tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện hối hôn như vậy để làm thương tổn vi phu đâu!” Chính là Nguyệt Nguyệt nhìn không thấy, trong mắt của hắn hiện lên một tia giảo hoạt.

 Nhìn thần sắc biến đổi rất nhanh trên mặt đại thần, trực tiếp khiến cô choáng váng, nguyên lai cô không có nói sai, hắn không đi học biến sắc mặt thật đúng là đáng tiếc. Quả thực có thể so sánh ngan với nhân sĩ biến sắc mặt chuyên nghiệp a!

“Vậy chúng ta chờ thêm một thời gian nữa rồi mới kết hôn được chứ?”

“Khả năng này không được a!” Hắn vẻ mặt tiếc nuối nhìn cô nói.

An Lạc Phi ở trước màn hình cười giống như con sói nhìn con mồi đang giãy dụa, trong mắt là nồng đậm ý cười.

“Vì sao?” 

“Bởi vì huynh đệ trong bang biết ta muốn kết hôn, đã sớm chuẩn bị xong vật phẩm cần trong hôn lễ!” 

“Nga… ” Nguyệt Nguyệt liền nhụt chí, vì sao huynh đệ trong bang đối với chuyện kết hôn của hắn nôn nóng như vậy a? Chẳng lẽ đại thần có vấn đề gì không muốn người khác biết? Cho nên bọn họ lo lắng hắn không ai muốn, do đó vội vàng đem hắn tiêu thụ ra bên ngoài?

Nhìn Nguyệt Nguyệt ở nơi đó bộ dáng đăm chiêu, hắn tự tiếu phi tiếu nhìn cô nói: “Như vậy phu nhân đối với an bài của vi phu, không có ý kiến chứ?” 

Hắn phát hiện mình giống như càng ngày càng thích khi dễ cảm giác của cô, nhất là mỗi lần cô tức giận hai má phình lên, hắn cảm thấy tâm tình phi thường tốt.

Nguyệt Nguyệt chưa từ bỏ ý định giãy dụa nói: “Nhưng là, nhưng là ta còn chưa đến cấp năm mươi a, ngươi xem ta hiện tại mới cấp ba mươi, đến tuần sau ta cũng không chắc lên được cấp năm mươi, đến lúc đó không kết hôn được ngươi sẽ bị người khác chê cười.” 

Nhìn trên màn hình nha đầu phấn hồng kia bộ dáng chưa từ bỏ ý định, An Lạc Phi rốt cuộc không khống chế nổi cười vang, xem cô giận mà không dám nói gì, kết quả lại là bộ dáng chưa từ bỏ ý định, hoàn toàn chọc cười hắn, điều này cũng làm cho sự khó chịu mà cha hắn mang đến cho hắn trở thành hư không.

Hắn giơ tay nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu của cô nói: “Phu nhân không cần lo lắng, có ta ở đây, nàng nghĩ việc luyện cấp thực khó khăn sao, ta cam đoan tuần sau tuyệt đối có thể đến cấp năm mươi.” 

“Nhưng là… ” 

Đột nhiên sắc mặt hắn ảm đạm hỏi: “Chính là phu nhân nàng kỳ thật thực chán ghét ta, căn bản không nghĩ đối với ta phụ trách?” 

“. . . . . . Không phải.” Hình như cô cũng không chán ghét hắn đi!

Thời điểm Nguyệt Nguyệt phun ra hai chữ ‘không phải’, đại thần đột nhiên cười đến ánh nắng tươi sáng nói: “Ta biết phu nhân đối với ta là có ý!”  

Nguyệt Nguyệt đầu đầy hắc tuyến nhìn đại thần trước mắt, cùng hắn ở chung càng nhiều, cô càng cảm thấy hắn là trong ngoài không đồng nhất, ở trước mặt người khác thoạt nhìn là lãnh khốc, kết quả lúc cùng cô một chỗ, hắn không chút nào che dấu bản chất phúc hắc của hắn, không nghĩ qua là sẽ rơi vào cạm bẫy bên trong của hắn.

Cô xem như hoàn toàn chịu thua, mặc kệ cô tìm bao nhiêu lý do, hắn đều có lý do phản bác lại. Cô buồn bực nói: “Quên đi, tùy ngươi, tùy ngươi đi!” 

Nguyệt Nguyệt vừa mới dứt lời, đại thần ngay tại kênh bang phái đánh lên một câu.

[ bang phái ] <Huyết sắc dụ hoặc>: “tuần sau lúc tám giờ tối, ta cùng phu nhân kết hôn, đến lúc đó mọi người đúng giờ tham gia!”

Đám trẻ trong bang nhất thời kích động a! Toàn bộ đều ở đó khí thế ngất trời bắt đầu thảo luận, thời điểm bang chủ của bọn họ kết hôn cần phải mời ai, còn có pháo hoa nữa!

Ở kênh bang phái đang thảo luận, cũng không quản người trong bang kích động thành dạng gì, hắn trực tiếp hô trên kênh thế giới: 

[ thế giới ] <Huyết sắc dụ hoặc>: “ta cùng <Lam Nguyệt Lệ> vào tám giờ tối tuần sau ở miếu nguyệt lão cử hành hôn lễ, hoan nghênh các vị bằng hữu đến tham gia!”

Lời vừa nói ra kênh tán gẫu náo loạn lật trời, mặc kệ nam nữ, già trẻ, hiện tại online tất cả đều xông ra, thất chủy bát thiệt ở kênh tán gẫu thảo luận. Còn có một đống nữ nhân khóc nháo.

Ba cô gái trong phòng ngủ vốn đang chuẩn bị đi tìm nơi nào đó để luyện cấp, kết quả nhìn đến đại thần ở kênh tán gẫu hô một câu như vậy, mắt sáng ngời nhìn hướng Nguyệt Nguyệt, sau đó đồng loạt quay đầu tiếp tục xem quát bái trên kênh tán gẫu.

<Mộng Điệp Mộ hương>: “trời ạ!! Đại thần a, tại sao ngươi muốn cùng người đàn bà kia kết hôn a???”

<Yêu nhất Ăn Lẩu>: “má ơi, ta đi nhìn xem hôm nay mặt trời có phải mọc ở hướng đông hay không a? Đại thần lại muốn kết hôn, làm sao có thể a?”

<Ca Đả Tương Du>: “đại thần thật sự muốn kết hôn? Chẳng lẽ lời đồn nói đại thần bị người khinh bạc là thật sao?”

<Tuyệt phi Nhân Yêu>: “đại thần, ngươi có biết ta thầm mến ngươi đã bao lâu? Ngươi sao nhẫn tâm vứt bỏ ta mà lấy một nữ nhân không có danh tiếng gì a??”

<Cố Ảnh Tự Liên>: “tránh qua một bên đi, nhân yêu như ngươi, trong đầu ngươi dám có ý niệm với bang chủ của chúng ta, ngươi chờ bị chúng ta đuổi giết đi!!”

<Hòa Thượng Tối Ái Phiêu Nhu>: “nguyên lai đại thần cũng là một người phàm tục, cũng sẽ kết hôn a!!”

<Thu Phong Tảo Lạc Diệp>: “ta nói các ngươi một đám nữ nhân chán chường, bang chủ của chúng ta kết hôn các ngươi làm ầm ĩ cái gì.”

Nhìn cảnh tượng cãi nhau trên kênh tán gẫu, Nguyệt Nguyệt liếc mắt nhìn hắn nói: “Đại thần a, vì cho ngươi danh phận, ta có thể nói là mạo hiểm rất lớn a, không biết một ngày nào đó ta có bị người ta cho vào bao tải vứt đến nơi hẻo lánh không nữa!”

“Yên tâm đi! Có ta ở đây.” 

Nguyệt Nguyệt mắt trợn trắng, cũng là bởi vì có hắn ở đây mới nguy hiểm đó! Đại thần nhìn bộ dáng của cô, thản nhiên nở nụ cười, nắm tay cô chuẩn bị rời khỏi phi bộc nhai.

“Đại thần a, ngươi muốn dắt ta đi đâu a?” Cô tràn đầy buồn bực trừng mắt nhìn trên màn ảnh mười ngón tay nắm chặt, thật muốn gọi điện thoại đến công ty HJ hỏi một chút, các ngươi rốt cuộc là thiết kế như thế nào a? Vì sao một lần nắm tay, về sau sẽ bị người ta dắt đi rồi? Ngay cả thân là chủ nhân của cái tay kia cũng không có một chút quyền phản kháng?

“Đi đến chỗ Thu Hương, nàng không phải vẫn nhắc đi nhắc lại muốn ta đưa nàng đến nơi đó sao?” Hắn dừng lại cước bộ, quay đầu nhìn cô nói.

Thu Hương? Đúng vậy, vẫn quên đi tìm nàng, đột nhiên đại thần nhắc tới, cô vẻ mặt sốt ruột nói: “Đúng đúng, chúng ta nhanh đi! Nàng đợi đã lâu rồi.”

One thought on “Chơi game – chương 49

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s