Ông xã tôi là xã hội đen – chương 2

Chương 2: Kết hôn? Có lầm hay không! ( 1 )

Edit: Dol

Beta: Ami, Tocretre

ap_200909210752574541

“Chờ một chút.“ Tôi lấy hết cam đảm đi tới trước mặt lão đại xã hội đen cũng chính là cha của Tễ Huyên, “Chú àh, con không biết chú nghĩ như thế nào, nhưng con bây giờ rất lúng túng, sao con lại phải kết hôn với anh ta vậy?” Tôi chỉ chỉ Tễ Huyên đứng bên cạnh, bộ dáng anh ta giống như ăn phải thuốc nổ. Tôi bây giờ cực kỳ loạn, không biết tại sao lại bị bắt tới đây kết hôn, có thể không loạn sao.

“Các con đã hôn môi.”

“A! Chú không cần nói lớn như vậy a!” Ai da, những lời này mà chú ấy lại nói ra giống như tuyên bố đoạt giải huy chương vàng Olympic vậy, không những trịnh trọng mà còn rất lớn tiếng. Làm ơn! Loại chuyện này làm sao có thể cố gắng hét lên như vậy. Tôi vụn trộm liếc về phía ba mẹ, chết, chết rồi! Mặt mẹ từ trắng chuyển thành xanh rồi, thế nào bà ấy cũng phải dùng phấn để trang điểm lại. Bà đưa quả đấm hướng tôi cảnh cáo, xem ra hôm nay chắc bị ăn đòn rồi. Ba ba thì như lá cây trong gió, không ngừng run rẩy. Ba ba, ngài mà còn run tiếp thì sẽ hư ghế đó, ghế ngồi ở đây rất mắc ah.

“Con… con cái gì… con… khi nào thì… cái kia… cái kia với anh ta.” Tốt nhất là phủ nhận tới cùng, cho dù tôi đúng là thiếu bạn trai như sa mạc Sa­hara thiếu nước, nhưng tôi cũng không muốn có bất kỳ quan hệ gì với xã hội đen ah. Tôi sợ sệt liếc nhìn Tễ Huyên, wow đúng là một nam sinh rất đẹp trai, cực kỳ đẹp trai, ah ~~! Tại sao anh ta lại sinh ra ở gia đình hắc đạo. Ông chú lão đại đột nhiên mĩm cười với tôi. Càng đứng gần càng thấy ông chú lão đại cũng rất cao, rất có mị lục đàn ông nha. Chú ấy cũng lớn cỡ ba tôi, bất quá chú ấy với ba ba đúng là một trời một vực.

“Hắt xì!” Ba ba run không ngừng đột nhiên hắt hơi một cái. Ai da, ba ba không nên tức giận. Ông chú lão đại đem một đống ảnh chụp đặt xuống trước mặt tôi. Đây là ý gì? Tôi cầm lên lần lượt xem từng tấm một, nói thực thì ảnh chụp cũng không tệ lắm, chụp cực kỳ đúng chỗ, người con trai trong ảnh chụp hình dáng không tệ, chính là nữ có chút. Hả? Không đúng, cô gái này hình như gặp qua ở đâu?

“A! Tại sao lại là con!” Là cái tên khốn nào chụp mấy tấm này! Làm sao có thể như vậy! Ô ~~~! Trả lại cuộc đời tươi đẹp cho tôi!

“Chú àh, con thật không phải là cố ý, con chỉ là, con chỉ là, con. . . . . . .” Làm sao bây giờ ~~~

“Con hôn Tễ Huyên, cho nên con phải lấy nó. Con không cần sợ, chỉ cần ngoan ngoãn kết hôn là được rồi, chẳng lẽ con không muốn gả cho Tễ Huyên sao? Hở?”

Chú àh, chú nói con không cần sợ, nhưng chú khủng bố như vậy, con thực sợ hãi.

“Chú. . . . . ., vì con với cậu ta …cái kia…, cho nên phải kết hôn sao? Chú không cần khách khí như thế, con không cần Tễ Huyên phụ trách đâu.” Ông chú lão đại này thật sự quá khách khí, chỉ là hôn . . . . . một cái thôi?

“Đây không phải là phụ trách!” Chú ấy đứng dậy, “Đây quy định của gia tộc chúng ta! Bất kể là ai, đã trao nụ hôn đầu của mình cho người nào thì phải cưới người đó. Đây là gia quy.”

“Cái gì! Sao có quy định như thế!” Không nghĩ tới là do chính mình tìm phiền toái, sớm biết đến cái chuyện lạ đời này, tôi có bị tên vương bát đản đánh đến chết, cũng sẽ. . . . Sẽ không hôn Tễ Huyên. ( t/g: biện bạch vô hiệu)

“Thì ra là vì vậy, chỉ vì nụ hôn đầu, chúng con, chúng con, chẳng lẽ thật sự phải kết hôn sao?”

“Vậy cô cho là chúng ta bây giờ đang làm cái gì đó, đứa ngốc.” Tễ Huyên nãy giờ không lên tiếng lại trừng mắt nhìn tôi.

“Tôi cũng không biết sẽ như vậy, sao anh không nói sớm.?”

“Tôi như thế nào không nói sớm? Cô tự nhiên xông lại hôn tôi có cho tôi thời gi­an nói chuyện sao? Không biết đụng phải tà gì nữa.”

“Tôi chỉ muốn cứu bạn thôi mà, hơn nữa. . . . . ., ” anh ta quả nhiên là con của ông chú lão đại, “Hơn nữa đây cũng là nụ hôn đầu tiên của tôi, anh cũng không chịu thiệt a! Ai biết anh cũng là lần đầu tiên hôn người khác chứ.”

“Cô nói lại lần nữa coi!” Nghe được tôi nói anh ta là lần đầu tiên hôn người khác, giận đến tím mặt, “Đứa ngốc kia, cô nói lại lần nữa thử coi, tôi nhất định sẽ giết cả nhà cô!” Phần tử khủng bố nha ~~~! Tôi chịu đựng nước mắt ủy khuất, nhìn chung quanh một chút, má ơi! Trừ bỏ một nhà chúng tôi còn lại đều là xã hội đen, nếu thật sự làm không tốt bọn họ sẽ giết cả nhà tôi sao.

“Nhưng… nhưng chúng ta đều là học sinh trung học a, theo pháp luật, tôi còn chưa tới tuổi kết hôn đâu.”

“Chuyện này con không cần lo lắng, tất cả đều chuẩn bị tốt rồi.” Ông chú lão đại tràn đầy tự tin nhìn tôi. Lão đại không hổ là lão đại, loại chuyện này cũng có thể dàn xếp. Ngay lúc hồn phách tôi chưa kịp quay lại, lại có đi một người tiến vào, ông ấy mặc áo Thần Phụ* (cha chúa), xem ra đến chủ trì hôn lễ của tôi và Tễ Huyên. Bất quá, chú a ~, làm sao chú lại tìm một Thần Phụ bất lương tới vậy! Tôi vô lực liếc mắt nhìn người chủ trì hôn lễ một cái, một cái đầu gà màu đỏ, hơn nữa thêm một cái kính mát màu đò cực kỳ khoa trương, nhìn từ xa giống như là một con ruồi mắt đỏ bay tới. Người này giả vờ giả vịt tiêu sái đi đến bục làm lễ, bàn chủ lễ khi nào được chuyển vào đây? Có lẽ là lúc tôi biết phải đính hôn với Tễ Huyên. Tễ Huyên lại kéo cánh tay tôi, lững thững bước tới bàn chủ lễ, đến gần mới biết, bên má trái của cái đầu con ruồi mắt đỏ có một vết sẹo hình chữ thập, vẻ mặt đúng dạng người xấu.

“Thiệu Tễ Huyên, anh có nguyện ý cưới Lâm Lan Trăn làm vợ, hơn nữa mặc kệ trong tương lai cô ấy sẽ mập giống heo mẹ, còn có một ngày đột nhiên da dẻ bị tróc ra hết, đầu mọc sừng, anh cũng sẽ không quăng cô ấy sao?”

“Tôi, nguyện, ý.” Tễ Huyên hình như là nghiến răng nghiến lợi mới tuyên thệ.

“Lâm Lan Trăn, cô có nguyện ý gả cho Thiệu Tễ Huyên, hơn nữa bất kể là hắc bang đổ máu, hoặc là bị đao chém như chém dưa hấu, hay là đối mặt với súng bắn bom đạn đều sống chung với anh ta sao?”

Má ơi! Đây là lời tuyên thệ kiểu gì vậy, khủng bố nha. Ngay lúc tôi còn suy nghĩ miên man, đột nhiên một cái đầu đỏ chói bay tới trước mặt tôi, “Cô rốt cuộc có nguyện ý hay không!” Ruồi mắt đỏ mở hết âm lượng hét thẳng mặt tôi, làm cho tôi chấn động đến mắt nổ đom đóm, làm ơn ~~, bộ dạng xấu xí có thể tha thứ, nhưng cũng không cần dọa người.

“Tôi, tôi, tôi.” Tôi mở miệng một cách khó khăn, theo bản năng nhìn về phía ba mẹ, ma­ma cũng khẩn trương nhìn tôi, bà dùng ánh mắt nói cho tôi biết: nói nguyện ý đi, con gái ngoan, bằng không cả nhà đều phải chết.

Ba ba, ba ba. . . . . ., ô ~~~! Thời điểm mấu chốt này mà ba tôi,… ông ấy cư nhiên bị dọa ngất rồi. Nếu hiện tại có thể choáng váng, tôi cũng vậy muốn ngất nha. Tôi liếc nhìn các “bạn bè” hắc đạo xung quanh, má ơi, mười mấy người còn dẫn theo hơn 20 tên tiểu tốt.

“Tôi, tôi, tôi nguyện ý.”

“Xong rồi, bây giờ trao đổi nhẫn” mặt Tễ Huyên không chút thay đổi nắm lấy tay tôi, đeo lên một chiếc nhẫn vàng trắng đính kim cương, một chiếc nhẫn rất khá ah, kiểu dàng đơn giản nhưng rất đẹp. Tôi nhìn nhẫn kim cương thiếu chút nữa chảy nước miếng, Tễ Huyên nhét mạnh chiếc nhẫn nam vào tay tôi. Đúng nha, tôi còn chưa mang cho anh ta. Tay anh ta rất thon dài, nếu không biết anh ta là xã hội đen còn có thể nghĩ anh ta là gia đình Pi­ano nữa. Tôi rất hồi hợp, tay run không ngừng. Ơ? Vì sao tôi không có cách nào đeo nhẫn cho hắn vậy?

“Cô làm gì với ngón tay cái của tôi, đứa ngốc kia!”

“Ah, thực xin lỗi, tôi nhìn lầm rồi.” Tôi làm sao có thể phạm sai lầm này chứ. . . . . . .

“Bây giờ chú rể có thể hôn cô dâu .” Đây là lần thứ hai trong ngày tôi hôn Thiệu Tễ Huyên, tôi cũng không có đường đột như lần đầu tiên, tôi hồi hợp quá cũng không dám mở mắt, nhưng mà tôi chờ rất lâu, cũng không có cảm giác được Tễ Huyên hôn, tôi cẩn thận mở mắt ra, lúc này Tễ Huyên chỉ cách tôi khoảng cách 0,0000001 mil­limet.

Wow ~~~! Lúc nhìn gần càng đẹp trai hơn, cuối cùng anh ta chỉ chuồn chuồn lướt đụng nhẹ môi tôi, sau đó liền quay đầu, không hề nhìn tôi một lần. Tôi nghĩ hôn lễ chỉ là dùng một bữa cơm là xong rồi, nhưng không ngờ tập tục lễ đính hôn của nhà họ Thiệu lại phức tạp hơn, bữa tiệc theo kiểu Âu Tây, nhưng lại tổ chức trong nhà hàng kiểu Trung Quốc. Tôi và ba mẹ lại bị đưa đến nhà của họ Thiệu. Ma­ma bắt đầu chấp nhận sự thật rồi, không thể phủ nhận được lúc đầu biết tôi bước vào gia tộc hắc đạo còn hoảng sợ, dù sao ma­ma tôi cũng trải qua cả đời một cách sóng yên biển lặng, may mà năng lực thích ứng của bà ngay cả con gián cũng cảm thấy không bằng. Trên đường đi đến nhà họ Thiệu, bà rõ ràng rất hưng phấn, giống như gả cho Thiệu Tễ Huyên không là tôi, mà là bà ấy. Tôi thấp thỏm không yên nắm tay Tễ Huyên vào nhà họ Thiệu, kết hôn cũng thật sự là một chuyện kỳ diệu, tôi hiện tại giống như có một chút cảm giác kết hôn rồi, bất quá cảm giác của Tễ Huyên không tốt lắm, khuôn mặt anh tuấn kia không hề có nét vui mừng. Tôi vốn nghĩ rằng nhà họ Thiệu nhất định ở trong khu nhà cao cấp, bất quá ngoài dự đoán của tôi, nó không lớn, mà là vô cùng, vô cùng lớn. Nhà họ Thiệu cũng không phải xây dựng theo kiến trúc hiện đại, mà ngược lại nó mang đậm phong cách cổ điển, tất cả đều mang lại cảm giác hoài cổ, không có bất kì trang trí khác lạ, phải hình dung như thế nào đây, chỉ có thể nói phòng ở cũng đặc biệt giống như chiếc di động của tôi. Đến gần đại sảnh, đập thẳng vào mắt tôi là một ông lão, ông ngồi ở giữa, ông vừa thấy tôi liền nở nụ cười, tuy rằng ông cười rộ, vẻ mặt hơi giống con cá mập trong vai phản diện, bất quá tôi cũng mỉm cười lấy lễ. Nhìn dáng vẻ của ông ấy hình như là một nhân vật lớn nào đó. Tễ huyên dẫn tôi đi đến trước mặt ông ấy, “Ông nội, đây là vợ cháu, Lâm Lan Trăn.” Hóa ra là ông nội của Tễ Huyên a.

“Tốt, tốt. Lan Trăn à, về sau Tễ Huyên sẽ gi­ao cho cháu.” Ông hiền lành nói với tôi, “Đây là lì xì cho cháu.”

“Cám ơn, ông nội.” Tôi cảm động muốn khóc, ông nội thật tốt, trong gia đình khủng bố này cuối cùng cũng có một người tốt. Lì xì của tôi chưa cầm nóng tay, đã có người giật lấy. Tầm mắt tôi lưu luyến nhìn theo bóng dáng bao lì xì.

“Kính trà cho lão gia đi.” Một giọng quái lạ vang lên bên cạnh khiến da gà tôi dựng đứng hết. Một bà lão, xin cho phép tôi gọi bà ấy như vậy, đi đến trước mặt tôi, ý bà ấy bảo tôi cầm ly trà bên cạnh kính ông nội. Sau đó, tôi mới biết được bà lão này làm quản gia từ lúc bà nội Tễ Huyên còn sống, tôi gọi bà là thiếm Trữ. Tôi cầm ly trà muốn đưa cho ông nội, âm thanh lạnh lùng kia lại mở miệng: “Thiếu phu nhân, ngay cả việc dâng trà cho trưởng bối cũng không biết sao?” Tôi bị bà làm giật mình, thiếu chút nữa đổ hết trà lên đầu ông nội của lão đại rồi, vốn ly trà chuẩn bị trượt ra khỏi tay tôi, nhưng Tễ Huyên lập tức tiếp được, động tác nhanh đến nổi tôi cũng chưa thấy rõ, hơn nữa nước trà cũng không có bắn ra ngoài.

“Bắt được!”

“Uh.” Tôi bất lực nhìn ma­ma cầu cứu, bà nhẹ nhàng nói một tiếng

“Quỳ xuống.” Tôi mới bắt đầu phát huy tất cả trí tuệ, nhớ lại cách kính trà trong phim cổ trang. Ông trời ơi! Mau làm cho chuyện này chấm dứt đi ~~~~

“Tiểu Trăn, ba mẹ phải đi.” Ma­ma nắm tay tôi cũng không phải bi thương, ngược lại rất vui vẻ. gặp tình cảnh như vậy không phải là hai mẹ con mặt đầy nước mắt, lưu luyến không muốn chia lìa sao? Vì sao mẹ tôi giống như rất vui vẻ.

“Ba mẹ, đừng đi ~~~!”

“Con đúng là đứa ngốc, cũng đã là người có chồng rồi, đương nhiên phải ở cùng với chồng. Bình thường nhìn con hồ đồ, không ngờ con lại tìm được một con rể tốt như vậy cho chúng ta, yêu con quá Tiểu Trăn.”

“Ma­ma, anh ta tốt lắm sao, nhà họ là xã hội đen nha. Mẹ có hồ đồ hay không ah, xã hội đen đó! Giống như trong phim cầm dao, cầm mã tấu, sau đó giết tới giết lui, còn có. . . . . . .”

“Ai da, con có sợ cũng đừng nghĩ như vậy, con xem như cậu ta là máy in tiền thì được rồi.” Ma­ma nhẹ nhàng nói, “Nhớ kỹ, con sau này phải ăn nhiều, mua nhiều, lấy nhiều, nhớ kỹ đó?”

“Ma­ma!” Mẹ có thật là người mẹ ruột của tôi không, hay là ngày hôm qua có người ngoài hành tinh bắt mẹ đi rồi, bây giờ tìm người giả mạo thành! Ma­ma ơi, sao mẹ lại là thương tổn nội tâm thiếu nữ nhỏ bé của con. Ma­ma hiển nhiên không biết tôi nghĩ gì, bằng không bà nhất định sẽ nhảy dựng lên dùng đầu đập bể đầu tôi, đây chính là phương pháp quen thuộc mỗi khi bà muốn dạy dỗ tôi.

“Con không cần lo, con làm con dâu không phiền phức như mẹ trước đây, chỉ cần giả ngu là được rồi. Mẹ đây không phải chưa từng xem qua các phim Hol­ly­wood, mẹ thấy lão đại đều có rất nhiều vợ bé, con chỉ cần làm bộ không biết gì là được rồi. Chính là cố gắng giả ngu hiểu không?”

“Mẹ nó à, bà không cần lo cho Tiểu Trăn đâu.” Ba ba cuối cùng mở miệng, “Bà xem con mình vốn là không thông minh, đều không cần giả bộ, cũng rất giống rồi.”

“Đúng vậy a, ba ba, ông nói thật sự đúng.” Ma­ma rất vui vẻ. Ba ba ~~~~~ ô ~~~~~~! Bọn họ thật không phải là người ngoài hành tinh, mà là ba mẹ của tôi sao?

“Tiểu Trăn, cố lên! Mẹ hôm nay thật sự rất vui, mẹ đang lo lắng con không thể gả ra ngoài, bây giờ mẹ không cần lo rồi, nha ha ha ha ha a ~~~~.” Mẹ, có người nói mẹ cười rộ lên giống con gấu trắng Reiko chưa . . . . .

Advertisements

One thought on “Ông xã tôi là xã hội đen – chương 2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s