ông xã – 10

 Chương 10: Kế hoạch đoạt nhẫn kết hôn ( một )

476b30f8_anime49

Tâm tình tệ, cả buổi chiều tôi đều dựa vào tín ngưỡng tôn giáo duy nhất ―― ngủ qua hết buổi trưa, điện thoại của Tễ Huyên cũng không nghe, anh ta nhất định sẽ giết cả nhà tôi.

Vừa tan học tôi liền đau đầu, chủ yếu là vì Uyển Nhu và Man Trữ, đương nhiên còn có Tễ Huyên-tên đầu sỏ gây ra chuyện này. Mỗi ngày tan học đều rất tình cờ gặp anh ta, sau đó hai con nhỏ thối bắt đầu làm bộ rời đi, trên thực tế là theo dõi hai chúng tôi. Mỗi ngày tôi đều phải về nhà mẹ đẻ trước rồi sau đó mới về nhà họ Thiệu, tới bây giờ cũng chưa có chuyện kinh thiên động địa gì hết. bản lĩnh của hai con nhỏ này càng ngày càng lợi hại, đi cùng một đường mà không hề phát ra tiếng nào.

Bất quá hôm nay tan học không giống như mọi ngày, cả Hoa Tân đều nhộn nhạo, mặc kệ có tan học hay không, hầu hết nữ sinh vọt tới cổng trường, mừng như là chào mừng tổng thống Mỹ đến đây vậy.

Tôi và hai đứa ngốc cùng đi, mơ hồ nhìn thấy cổng trường có bóng dáng của một người, “Tây Độc a! Qua đó chụp mấy tấm để lát nữa đem đi bán.”

“Tớ muốn chữ kí của anh ta! Lan Trăn, cậu không đi sao?”

“Không hứng thú.” Tôi vô tình chen ra cổng trường.

“Chờ một chút!” Ngoài dự đoán của mọi người, Tây Độc đi tới nắm lấy cánh tay của tôi, “Tôi tìm được cô rồi!” Hả? Anh ta không phải là người hôm nay tôi mới đụng phải à, chẳng lẽ tôi làm sai gì rồi, bây giờ người ta tìm tới cửa? Cứu mạng a, tôi không có tiền ~~! Đòi tiền thì đi tìm cái tên Thiệu Tễ Huyên đó ~~!

“Anh. … anh … muốn làm gì?” Sức lực ghê gớm thật, tôi cố gắng giật hai tay mình, “Tôi không có tiền, không có tiền!”

“Này, anh thả bạn tôi ra.” Man Trữ cuối cùng cũng có chút nhân tính, tới đây giúp tôi.

“Đi theo tôi.” Tây Độc không nói lời gì kéo tôi đi dưới con mắt nhìn trừng trừng của mọi người, rồi nhét tôi vào xe, nghênh ngang rời đi.

“Anh là cái đồ bệnh tâm thần! Tôi đã nói với anh rồi, tôi không có tiền.”

“Tôi không có hứng thú với tiền của cô.” Ngồi trên xe, anh ta mỉm cười nhìn tôi.

“Vậy anh muốn gì? Buôn người sao?” Tôi tức giận trừng hắn. Gương mặt này thường xuất hiện trên tạp chí, nhưng muốn nhìn. . . . . . Theo như lời Man Trữ nói, muốn nhìn người thật, đây là lần đầu tiên. Trên tạp chí đưa tin anh ta là con lai, có một phần tư dòng màu ngoại quốc, cho nên gương mặt thoạt nhìn ấn tượng hơn so với mọi người, có tư cách làm thần tượng ca sĩ thì khuôn mặt cũng không tệ, anh ta đúng là sự kết hợp tuyệt mỹ của Đông Tây, vẻ đẹp trung lập không theo một khuôn khổ nào, loại nam nhân này là phiền toái nhất .

———————-

“Không phải, chỉ là muốn cùng cô nói chuyện.”

“Anh muốn tìm người nói chuyện có thể gọi điện thoại, tôi không rảnh cũng không có nghĩa vụ này.” Thiệu Tễ Huyên nhất định đang chờ tôi, tôi phải đi tìm anh, tôi lập tức muốn đẩy cửa xe ra, “A!”

“Cô muốn chết a! Hiện tại xe đang chạy!” Tây Độc nhanh chóng kéo cái người thiếu chút nữa bay ra ngoài-là tôi đây.

Nguy hiểm thật! Thiếu chút nữa là chết rồi, vừa rồi chính là sinh tử trong gang tấc nha. “Này, ngừng xe được không? Tôi thật là có việc gấp !”

“Đi gặp Thiệu Tễ Huyên?” Tôi hẳn là không có nhìn lầm, khi anh ta nói tên Tễ Huyên, vẻ mặt kia… thể hiện là khinh thường, giọng điệu khác hẳn vừa rồi.

“Anh. . . . . . Không việc gì tới anh!” Đây là việc riêng của hai vợ chồng chúng tôi, người ngoài không có quyền can thiệp. Vừa lúc đó, xe ngừng lại, tôi lập tức từ trong xe nhảy ra ngoài, bỏ chạy.

“Chờ chút!” Tây Độc kéo tôi lại, “Có chuyện cô nhất định sẽ hứng thú.” Anh ta từ trong túi quần lấy ra một dây chuyền, lắc lư trước mặt tôi, cái nhẫn kim cương treo lủng lẳng như đang cười nhạo tôi. Ý thức được tính nghiêm trọng, tôi lập tức sờ soạng cái cổ, không có! Không có dây chuyền! Chẳng lẽ chiếc nhẫn của tôi. . . . . .

“Đưa cho tôi!”

“Dựa vào cái gì?” Tây Độc cố ý không cho tôi với tới dây chuyền, có thể vì anh ta có dòng máu ngoại quốc, lớn lên đúng là rất cao a, đại khái cũng cỡ 1. 88.

“Đây là của tôi! đưa cho tôi! Trả lại cho tôi!” Tôi nhảy, đoạt nha, vô luận tôi cố gắng như thế nào, cũng không với tới được, cuối cùng cũng là mệt đến thở gấp “Anh. . . . . . trả. . . . . . trả, lại . . . . . Cho tôi! Trả. . . . . . .”

“Mệt, thì nghỉ một chút.” Cái tên Tây Độc hại tôi mệt muốn chết cư nhiên còn bày ra vẻ mặt mỉm cười rực rỡ như mặt trời trêu chọc tôi, nếu như tôi đánh thắng được anh ta, tôi nhất định phải làm cho hắn dẹp thành con chó NO. 1

“Tôi. . . . . . Không, không nghỉ, anh đem, . . . . . dây chuyền trả, trả. . . . . . Tôi.” Bây giờ không phải là tiết thể dục, tôi không có nghĩa vụ phải luyện nhảy cao.

“Cái này là của Thiệu Tễ Huyên đưa cho cô?.”

“. . . . . ., mới không phải! Đây là đồ của nhà tôi, nếu anh không trả cho tôi, tôi sẽ báo cảnh sát!”

“Xin cứ tự nhiên, hoặc là để cho tôi cùng cô tới cục cảnh sát.” Anh ta cười tao nhã, nhìn vô cùng phong độ nhẹ nhàng, “Tôi nhìn thấy rồi, khi đi học Thiệu Tễ Huyên đều nhìn chiếc nhẫn này, chiếc nhẫn kia của hắn và cái này của cô là cùng một đôi.” Thiệu Tễ Huyên! Anh không đi học cho tốt lại còn mơ mộng cái gì, bây giờ chịu hậu quả lại là tôi!

“. . . . . ., anh rốt cuộc muốn làm gì?” Người này tìm tôi gây phiền toái mà !

“Cô muốn lấy lại chiếc nhẫn, có thể ~, nếu như cô hẹn hò với tôi…, tôi sẽ suy nghĩ lại có nên trả lại cho cô không.” Ha! Hiểu rồi, thì ra là hắn từ trong bệnh viện trốn ra đây.

“Bạn học này, nhìn bên này.” Tôi chỉ vào cái nhà ga đối diện, “Anh tới đó tìm tuyến xe số 21, ngồi 4 giờ thì tới, xuống xe chính là bệnh viện tâm thần., hiện tại trả đồ lại cho tôi.”

“Tôi nói thật!”

“Anh là người như vậy a! Đưa thứ đó đưa tôi!” Tôi thật sự giận nha, một cô gái dịu dàng như tôi rất khó nổi giận như vậy, nhìn anh ta cầm nhẫn kết hôn của mình, tôi thật sự là tức giận đến thở “Hồng hộc”.

“Tôi đã nói, chúng ta làm cuộc gi­ao dịch, cô hẹn hò với tôi, tôi trả lại nhẫn cho cô.”

“Ừ. . . . . ., . . . . . ., . . . . . ., được rồi.” Trước hết là lừa gạt lấy được vật đó về rồi nói sau. Ai da! Xong rồi, nói không chừng Tễ Huyên lúc này đang chờ tôi, bây giờ anh ta nhất định là có ý định làm thịt tôi nha. Nếu anh ta biết tôi làm mất nhẫn, chắc cũng làm thịt tôi luôn, ai ~~! Dù sao cũng phải chết a ~~!

“Muốn ăn cái gì?” Chờ tôi phục hồi lại từ trong bi thống, ngẩng đầu lên thì đã bị đưa tvào một nhà hàng được thiết kế rất tinh tế. đồ trang trí rất cổ điển, giống như lạc vào một cung điện nhỏ.

“Tôi nói cho anh biết, trên người tội chỉ có 8. 2 đồng, nếu không muốn lát nữa ăn xong phải rửa chén thì lập tức đưa nhẫn cho tôi.”

“Cô yên tâm, tôi sẽ đưa.” Tây Độc tự tin cười với tôi. Anh ta và Tễ Huyên không giống nhau, anh ta rất thích cười, nụ cười kia luôn mang lại cho tôi cảm giác giảo hoạt, nếu khách quan mà nói, anh ta cười rất có sức hấp dẫn, nếu không làm sao có thể mê hoặc nhiều fan hâm mộ như vậy, mặc dù trong mắt của tôi nụ cười này gọi là cười gi­an.

“Đã như vậy, gọi món ăn đi.” Anh đúng là chưa thấy qua sự lợi hại của bổn tiểu thư, tôi năm đó ăn khắp thiên hạ vô địch thủ, ngay cả tiệc buf­fet cũng không làm gì được tôi, hừ hừ! Anh chờ khóc đi.

Đây là cái loại chữ gì vậy? ! Tôi nhìn chằm chằm vào menu, tại sao lại dùng bằng tiếng nước ngoài, có phải là tiếng Anh không, dù sao một món tôi cũng không biết, nhiều chữ như vậy nhìn rất chóng mặt nha, cái này. . . . . . sao gọi đây?

“Cần tôi giúp ư, Lâm Lan Trăn?”

“Anh, anh. . . . . ., anh biết tên tôi?” Anh ta tìm người điều tra tôi sao?

“Tôi nhìn trên nhẫn? Cô đeo mà cũng không phát hiện sao? Trên mặt nhẫn có khắc tên cô.” Anh ta không cười giỡn nữa, đột nhiên rất chân thành nhìn tôi, “Tên của cô rất đẹp.”

“Hửm.” Trên mặt nhẫn có tên tôi? Thiết kế sai rồi a ~! Tôi từ trước tới giờ đều không hề thích tên mình, nhất là chữ “Trăn”, giống như cứ nhắc tới thống khổ lúc nhỏ của tôi. Cái chữ này rất nhiều nét, mãi đến lớp hai tôi mới ghi được tên mình, tất cả mọi người hoài nghi đầu óc của tôi có vấn đề. Có vấn đề không phải là đầu óc, mà là tên!

“Không cần khách khí, cố sức mà gọi.”

“Tôi chưa bao giờ biết khách khí. Này, Tây Độc. . . . . . .”

“Tên của tôi không phải là Tây Độc, tên tôi là Tiêu Diêu, nhớ đó!”

“Biết rồi, biết rồi.” Ai có rảnh mà nhớ tên anh là gì, tôi ngay cả thời khóa biểu cũng không nhớ được. “Anh biết Tễ Huyên. . . . . . .”

“Tôi cái gì cũng không biết!” Anh ta thu hồi dạng vẻ ôn hòa.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s