Nặc Sâm Đức II – 7.2

7.2

120402goctraitim135_6cc83

Nói chuyện vài câu cũng thân thiết hơn, lại uống vài ly, các bạn nam nói cũng nhiều hơn.

Có người hỏi: “Owen cũng tốt ngiệp đại học T à? Khoa nào? ngành gì?”

Khúc Duy Ân trả lời: “Tôi học khóa 3, khoa tin”

“Còn trẻ như vậy sao” người nọ cảm khái, “Đúng rồi, Hứa Vĩ Hoành, hình như cô cũng là khoa tin phải không? Có khi nào học chung với Owen không?”

Hứa Vĩ Hoành nói: “Lên nghiên cứu sinh tôi mới chuyển qua, thạc sĩ chỉ cần học hai năm, tôi còn phải gọi Qwen một tiếng sư huynh nữa. An Tư Đông có lẽ chung khoa với ảnh?”

“Thật? Vậy hai người trước kia có quen nhau không?”

Cả bàn đều quay lại nhìn cô

Nếu nói quen? Nhìn bộ mặt lạnh như băng của anh ấy hình như không muốn thừa nhận quen biết cô, còn có thể nói cô muốn có dây tơ rể má với sếp nữa. Còn không quen? Đó không phải là nói dối sao, vạn nhất người ta lòng dạ rộng lớn không thèm chấp nhất với cô, mà cô lại nói dối trước mặt sếp như vậy sẽ chết rất thảm thương?

Anh hai à, anh là sếp thì ít nhất cũng phải tỏ vẻ chút để người ta còn biết đường mà làm. -_-!

Im lặng quá lâu, im đến nổi mọi người đều thấy quá lâu cho việc trả lời một câu hỏi bình thường như thế này, nếu còn lâu hơn như thì người khác sẽ cảm thấy không bình thường, ông sếp lạnh lùng liếc cô một cái, từ tốn nói: “Chúng tôi là bạn cùng lớp.”

“WOW!” Triệu Nhụy kinh hô, ” An Tư Đông, bà đúng là tệ quá rồi, ngay cả chuyện này cũng gạt chúng tôi !”

Cô cười đến rất khó coi: “Lúc họp tôi mới biết à, trước kia mọi người đều gọi Owen.”

Đồng nghiệp cũ kia tửu lượng hơn kém, uống vài ly mặt đỏ hết cả lên, đầu lưỡi cũng phù ra, hưng phấn hỏi: “Không ngờ gặp được bạn đại học của Owen, thật may. Mau nói cho tụi này biết, hồi đại học ổng quen bao nhiêu cô rồi? Bộ dạng như thế nào? Từ lúc quen ổng cũng không thấy ổng quen cô nào, hỏi về bạn gái trước kia thì miệng kín như bưng, tôi tò mò lâu rồi.”

Biết người ta giữ kín như bưng mà anh còn hỏi! Anh kêu người ta nói như thế nào đây? >.<

Lại im lặng nữa, vẻ mặt bình tĩnh của An Tư Đông gần như không trụ nổi nữa thì ông sếp lại mở miệng nói: “Đại học tôi không có quen bạn gái.”

“Không phải chứ, giờ anh là con rùa vàng duy nhất còn sót lại trong bộ phận kỹ thuật của tụi này, vậy mà bốn năm đại học không quen ai hết? An Tư Đông, chuyện đó có thiệt không?”

Sao mà anh không uống thêm mấy ly rồi xỉn luôn vậy …. “Tôi không rõ lắm……”

“Nữ sinh đại học T rất có giá” anh nhấp một hớp nước ngọt, nhìn trần nhà, ‘Các cô ấy đều không để ý tới tôi.”

“Đó là do mấy cô đó có mắt không tròng, lúc đi học thì có thể nhìn ra cái gì.Tôi có đứa bạn học, trước kia là nhân vật gây sóng gió trong khoa, giờ cũng không biết chui vô góc nào rồi, ngược lại một số người trước kia học không ổn lắm, giờ sự nghiệp lại không tệ. Tôi nghĩ chắc cô nữ sinh kia giờ chắc chắn rất hối hận, đúng không An Tư Đông?”

Đúng vậy, hối hận tới nổi ruột cũng teo luôn rồi. T_T

Cô đảo mặt nhìn xung quanh, mặt của mọi người đều thoải mái, chẳng qua chỉ là tám chút trên bàn cơm thôi …. .vậy thì giả bộ nịnh sếp vậy ” Đúng đó”

Vụng trộm nhìn qua Khúc Duy Ân, anh cũng nhìn qua bên này, vừa vặn đụng ngay đôi mắt lạnh như băng kia, người nhát gan như cô liền “vèo” một tiếng, chột dạ cúi đầu dùng cơm.

Có một bạn nam cũng đại học T xen vào, giải vây cho cô. Anh nói: “Nói đến tỷ lệ nam nữ của T đại, đúng là chê cười, trước đây ba tôi thường hay nói : tỷ lệ nam nữ của Trung Quốc là 106:100, nếu con học không giỏi, sẽ trở thành 1 trong 6 người cuối kia! Vì thế tôi điều mạng học, thi vào T đại. Sau đó tôi phát hiện, tỷ lệ nam nữ của T đại là 7:1, tôi vẫn là 1 trong 6 người kai ….’

Nam nữ của đại học T có mặt tại đây cũng nhịn không được run cả người, nhanh tay cầm ly nước uống cho ấm bụng.

Hứa Vĩ Hoành đứng ra bác bỏ tin đồn: “Hiện giờ tỷ lệ nam nữ đã không còn chênh lệch nhiều như vậy rồi, từ lúc mở thêm khoa văn, nữ sinh cũng nhiều hơn, tỷ lệ hình như còn nhỏ hơn 4:1. Hơn nữa nữ sinh T đại cũng không ghê gớm như mọi người nói, trong nhóm bạn tôi có mấy người vẫn chưa có quen ai.”

“Mà nói sao nữa thì nhìn bàn mình là hiểu rồi, hai nữ, bốn nam, ít nhất có hai cô cũng có bạn trai đi? Bên này cũng chỉ có một người có gia đình, mà còn là quen hồi trung học. Ngay cả con trai xuất sắc như Owen ở đại học cũng không có bồ, đại học T đã gây cản trở bao nhiêu tuổi thanh xuân rồi đây.’

 Eh eh…. anh ở đâu nghe nói tôi có bạn trai hả? Đừng ở đó cho là đúng nha.

Không đợi An Tư Đông biện minh, mọi người đã chuyển sang  đề tài khác. Nếu mà lúc này cô hét lên nói ” Tôi còn độc thân !” có phải có chút điên điên không đây? -_-b

Đành phải yên lặng tiếp tục vùi đầu ăn cơm.

Quán ăn Tư Xuyên tất nhiên món ăn chủ yếu sẽ là món cay của Tứ Xuyên, nào là 水煮鱼, 馋嘴蛙, 盆盆虾, 干锅茶树菇 (1) ( thum củm … Dol kiếm ko ra tên tiếng việt của mấy món này). Ăn nhiều món cây rồi nên món gỏi đặc biệt được hoan nghênh. Có một món gỏi là nước cốt chanh trộn chung với loại dưa ngọt, ăn vào chua chua ngọt ngọt, ăn vài miếng đã hết. Có người nói: “Món này ai gọi vậy, tên gì vậy? Kêu thêm một phần nữa đi.”

Mọi người đều tỏ vẻ không biết. Khúc Duy Ân gọi phục vụ: “Làm phiền lấy thêm một phần gỏi”

Món gỏi nên rất nhanh làm xong. Hứa Vĩ Hoành cắn một miếng dưa: “Đây là dưa gì vậy?”

Triệu Nhụy nói: “Vừa ngọt vừa giòn, chắc dưa gang.”

“Tôi thấy không giống vị của dưa gang.”

Hỏi một vòng, ý kiến khác nhau, có người nói dưa leo, có người nói, cà rốt, cũng đoán không ra, “Owen, món này anh gọi. anh biết đó là trái gì không?”

Anh cắn một miếng dưa, nói từ từ: “Là bí đạo”

An Tư Đông bị sặc nước lên mũi, liên tục ho khan.

“Không thể nào, sao có thể là bí đao. Hình như dưa này còn sống mà, bí đao ăn sống được à?”

Khúc Duy Ân nói: “Đúng là bí đao sống, cắt sợi, ướp nước chanh một ngày là ăn được.”

“Phải không, về nhà tôi làm thử mới được, dưa này ăn rất ngon.”

Anh còn nói thêm: “Nước chanh ở siêu thị không đủ nồng độ, phải mua ngoài chợ, loại chuyên dùng cho nấu nướng. Dùng Tang Tang cũng được nhưng mùi vị không ngôn bằng.”

Có đồng nghiệp giả bộ than thở: “Khó trách Owen là rùa vàng trong trung tâm kỹ thuật tụi này rồi, nối sự nghiệp có sự nghiệp, nói năng lục có năng lúc, nói tường mạo có tướng mạo, lại còn biết chuyện bếp núc !Mấy nữ đồng chí, nhanh chóng giải quyết ảnh đi, nếu không ảnh cứ ở đây thì tụi này không cách nào tỏa sáng nha.”

Triệu Nhụy chọc ghẹo: “Tụi này cũng muốn, nhưng ảnh chịu mới được.”

An Tư Đông hồi hộp. Không lẽ Triệu Nhụy bắt đầu ra tay? Làm sao bây giờ làm sao bây giờ?

“Tôi không biết nấu cơm, chỉ nghe dì giúp việc bán thời gian nói.” Khúc Duy Ân đem nửa miếng dưa còn lại bỏ vào đĩa, mặt hơn đen chút, “Tôi cũng không thích ăn bí đao.”

…… không thích thì không thích, bí đao thôi, cũng không phải hàng hiếm gì, ngay cả cô cũng không thích ăn bí đao, cái này không nói nên gì hết.

Nhưng, vì sao lại cảm thấy có chút mất mát….. T_T

Cả bữa cơm ăn vào không biết vị gì nữa, thật khó khăn mới đợi đến lúc tan tiệc. Người ngồi chung bàn hỏi nhà nhau để có bạn đi về chung, có người muốn đi tăng 2 =, có người lại chuẩn bị về công ty. Cũng có nhiều người thuê phòng gần công ty, rồi hẹn nhau đi chung.

Ra tới cửa mọi người tạm biệt nhau. Cái đồng nghiệp uống tới say xỉn hỏi: “Owen, anh không về công ty lấy xe? Hay đi chung với tụi này?”

Khúc Duy Ân nói: “Vài bước là tới nhà rồi, không cần lấy xe, mai tính tiếp.” Đứng qua bên nhóm người đi về phòng trọ.

Á …. May mà có sáu bảy người đi cùng. An Tư Đông nắm chặt tay Hứa Vĩ Hoành, đi xích ra ngoài cùng.

Hứa Vĩ Hoành thuận miệng khơi đề tài để điều hòa không khí: “Owen cũng ở gần đây? Anh ở dãy nào?”

“Tòa quay về phía công viên”

Chính là cái hai phòng một sảnh tiền thuê còn nhiều hownn tiền lương của bọn họ ………. Hứa Vĩ Hoành quay đầu nhìn An Tư Đông, hai người trao đỏi ánh mắt “kẻ có tiền”

“Cái tòa nhà đó rất tốt nhá, không cao lắm, hoàn cảnh lại tốt, chắc là tòa nhà tốt nhất khu này rồi, giá giờ chắn lên cả vạn hơ.”

 Khúc Duy Ân nói: “Lúc tôi mua chỗ này còn rất vắng vẻ, không có gì cả, siêu thị rất xa, nên giá cũng không cao lắm.”

Học Tri Uyển là tòa chung cư trước mặt, kiểu dáng giống tòa nhà  những năm 90, xen kẻ lẫn nhau,  mỗi tầng mười hộ, phòng ở hơi nhỏ, giá bình dân, đây là kiểu phòng thuê sáng giá. Nếu tính theo giá hiện hành muốn mua một căn hộ như thế thì dùng tiền lương hai mươi năm mà còn không ăn không uống mới mua nổi, thật đúng là bi kịch của thế giới .

Vì thế một đám người sinh không đúng thời đều đang cảm khái chuyện lạm phát làm cho giá căn hộ cứ tăng lên mà sao tiền lương lại không những tăng mà còn không đủ tiền để trang trải cuộc sống blablabla ……

Trò chuyện vài câu đã đến tiểu khu. Học Tri Uyển rất lớn, đi vài bước lại có người rời nhóm về nhà, từ từ nhóm người càng ít, cuois cùng còn dư lại An Tư Đông, Hứa Vĩ Hoành và Khúc Duy Ân ba người.

Khúc Duy Ân không đi về hứng chung cư mình mà cứ đi thẳng về phía cửa Tây. An Tư Đông ôm chặt tay Hứa Vĩ Hoành: “Bà, bà ở chưng cư nào vậy?”

“Thứ 18, phía trước là tới, cái tòa mà dưới lầu có tiệm tạp hóa ấy.” Hứa Vĩ Hoành chỉ chỉ phái trước”Còn bà?”

“Cái 35 ……” Vì sao lúc trước thuê phòng lại ham chút giá rẻ có thể tiết kiệm 200 đồng mà thuê một chỗ sâu như vậy? T_T

“35 à, không phải là cái chỗ tối tối gần phía tây? Bên đó hơi tối nha, một mình bà đi không an toàn. Owen, anh vất vả chút, thể hiện một chút phong độ con trai, đưa An Tư Đông tới dưới lầu nha?”

Không, không cần nha! Hứa Vĩ Hoành, tụi mình là bạn học mà, lại học chung một môn, ăn cơm chung rất nhiều lần, có mấy lần bà họp tới 12 giờ rưỡi, vậy àm giờ bà nhẫn tâm bỏ mình tôi lại với anh ấy sao, lại còn lúc trời khuya đường tối như vậy? T0T

Anh chắc chắn không đồng ý, nhìn bộ mặt không biến sắc kia là biết không có chút phong độ với con gái rồi, đặc biệt là cái người ghét cô đến nổi không thèm nghe điện thoại của cô, suốt ba năm không hề gặp nhau mà giờ liếc mắt nhìn cũng không nhìn cô một lần, mà từ lúc gặp tới bây giờ còn chưa nói với cô câu nào ………..

“Được ..”

“A! Tôi cũng định đi qua tiệm tạp hóa mua chút vật dụng hàng ngày, ngày nào tôi và Hưa Vĩ Hoành cũng đi đường này rất an toàn.. không phiền anh nữa bye bye …” Cô nắm chặt tay Hứa Vĩ Hoành kéo cô đi về phía chung cư 18.

Tệ thật mà ….. trong lòng cô vừa khóc vừa khinh bỉ mình.

___________________________

水煮鱼

水煮鱼 shuǐzhǔyú boiled fish

馋嘴蛙

馋嘴蛙

盆盆虾

干锅茶树菇

món gỏi bí đao nè ( 橙汁瓜条)

Advertisements

5 thoughts on “Nặc Sâm Đức II – 7.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s