Nặc Sâm Đức – 10.2

CHƯƠNG 10.2

EDIT: TỬ DOL

BETA: TỬ SA

 

Vì vậy, ngay hôm sau, cô đi tới phòng tập làm thẻ hội viên, vào parkson mua một bộ đồ bơi, nón, kính, vì để thuận tiện cho việc rình người nào đó nên đã mua kính có độ cận.

Cái tiệm bán hàng trong parkson có vẻ giống sơn trại, chỉ có một quày bán đồ dùng thể thao, người bán là một dì rất niềm nở. An Tư Đông nhìn mấy bộ áo tắm mà nhíu nhíu mày, quyết định mua một bộ có vẻ kín đáo màu xanh sọc đen.

“Cô bé sao lại chọn một bộ trông già như vậy, cái này dì mặc hợp hơn.” Dì bán hàng tỏ ra khinh bỉ mắt thẩm mỹ của cô, “ Nhìn cái áo hai mảnh màu hồng này xem, Váy phía dưới rất đáng yêu nha. Eo của cháu nhỏ như vậy, mặc hai mảnh trông rất đẹp, da lại trắng hợp với màu hồng hơn.”

Đúng là trông rất được, cứ như một đóa hoa nở rộ vậy. Đáng tiếc cô không đủ dũng khí để mặc… Quan trọng là màu chói như vậy không thích hợp để đi rình người ta!

Cô khéo léo từ chối ý tốt của dì bán hàng, mua cái áo tắm màu xanh đen. Vào phòng thay đồ, đội nón và kính bơi, đứng trước gương soi đi soi lại. Uhm, mình cũng không nhận ra mình nữa, chắc là ổn rồi.

Chiều chủ nhật, người đi bơi rất nhiều. Trên bờ có mấy cái ghế nhựa để mọi người nghỉ ngơi, có vài người trùm kín khăn nằm đó nghỉ.

Cô lén lút chui vào trong đám người, nhìn xung quanh xem có người quen hay không, cảm giác giống như đang ngụy trang mà làm nhiệm vụ trong WOW, sợ bị lính tuần tra đánh lén vậy, khi phát hiện ra cô đang ngụy trang thì máu rơi, những tên quái vật xung quanh biến thành màu đỏ.  (màu đỏ là màu chủ động tấn công)

Nhìn xung quanh một vòng, đúng là có một người quen… Grace

Grace vừa lúc lên bờ nghỉ, kính và nón cũng đã kéo xuống, đi qua người cô liếc mắt vài cái, cuối cùng ngồi xuống cái ghế bên cạnh cô, cứ quay qua nhìn cô mãi.

Cô ghé qua nói nhỏ: “Đừng nhìn nữa, là mình.”

Grace hoảng sợ: “An Tư Đông, là bồ sao?”

“Aizz, bồ không nhận ra tôi à?” Xem như cô đã ngụy trang thành công.

Grace nhìn từ trên xuống đánh giá: “Bồ ăn mặc như vậy thì ai nhận ra chứ?”

“Vậy sao bồ cứ nhìn tôi hoài?”

Grace bĩu môi:”Bồ nhìn bên cạnh xem, có ai giống bồ không, cả người khô queo ngồi trên bờ mà vẫn trang bị đầy đủ không? Nhìn rất kỳ !” (ở đây là trang bị thiết bị + đồ bơi)

Cũng đúng ha, kính bơi đeo không thoải mái, nên ai lên bờ cũng cỡi ra, ai cũng giống như Grace vừa lên bờ thì kính nón gì cũng bỏ ra hết, mà người họ lại ướt sũng.

Nhưng kính không thể gỡ xuống được, gỡ ra là lộ liền, quần áo thì còn có thể suy nghĩ mà ngụy trang lại.

“Mình đi ngâm nước đây….”

Sàn hơi nóng, chân đi cũng ấm theo nên không hề lạnh. Cô dùng chân khuấy khuấy nước, ấm nha, chỗ cạn nhất nước chỉ khoảng 1m, vịt trên cạn như cô cũng không sợ chết đuối, nên mạnh dạn hơn mà nhảy vào.

Nước hồ chưa tới lưng, nhưng cánh tay đã liền nổi lên một lớp da gà. Cô rùng mình mấy cái, ổn hơn chút cô liền sối nước vào người cho áo quần ướt nhẹp, vừa run vừa chật vật đi vào bờ.

“Nước… nước này sao mà, sao mà lạnh vậy?”

Grace nhìn cô: “Bồ không biết bơi à? Nước hồ bơi đều khoảng 26 độ, bồ còn phải vận động trước nữa. Nước hồ bơi mà nóng như nước tắm thì ai mà nhảy vô đó tắm chứ?”

Điều hòa trên tường thổi ra gió mát, mà vật lý cấp hai có dạy, không khí lưu thông nhanh sẽ đẩy nhanh tốc độ bốc hơi của chất lỏng, mà chất lỏng bốc hơi cũng sẽ mang đi một lượng nhiệt năng ….

Cô ngồi trên ghế run cầm cập. Grace hỏi: “Bồ có mang theo khăn tắm không?”

“Không, không có…”

Grace giật khăn tắm trên người mình đưa cho cô liền nói “Vừa lúc mình định về, cho bồ mượn tạm, thứ hai trả lại mình.” Đứng lên vỗ vỗ vai cô: “Ổn không, bồ khiến tụi này hãnh diện nha. Ảnh đến rồi đó, từ từ thưởng thức đi.”

Cô nhìn qua, một bóng dáng quen thuộc từ phòng thay đồ nam đi ra.

Á… kỳ thật không thể nói là quen, ngoại trừ bức tranh Grace vẽ, cô tới giờ còn chưa từng thấy anh mặc đồ ít như vậy. = =

Mặt của An Tư Đông bỗng chốc đỏ lên. Cô sờ sờ kính và nón bơi của mình, xác nhận vật ngụy trang vẫn còn đó, lấy khăn che kín người, tìm một tư thế sao cho nhìn vào có vẻ tự nhiên chút rồi làm bộ như nhìn hồ bơi.

Khúc Duy Ân đi đến bên bờ hồ này cách cô vài mét, bắt đầu khởi động tay chân.

Nâng kính bảo hộ lên, cô yên tâm không kiêng nể gì đánh giá anh đang… “lõa thể”. Hừm…. người thật đúng là hấp dẫn hơn hình nhiều, nếu lại thêm cái vẻ mặt mà Grace đã vẽ thì lại càng tuyệt hơn…

Thứ duy nhất không hoàn mỹ, là cái điều hòa sau lưng đang thổi tới lạnh run. Cô nhìn con trai người ta đang “lõa thể” đến mức máu nóng chảy ầm ầm, mà bên ngoài da gà đang dựng lên tầng tầng lớp lớp, đúng là nóng lạnh dung hợp mà, vừa lạnh vừa nóng rất dễ bị cảm, lúc này mà hắt xì chỉ sợ cô xì ra máu quá…

“Hắc xì !”

Nhanh tay che mũi lại. Còn may chưa phun ra máu mũi.

“Xuống bơi hai vòng sẽ không lạnh nữa.”

Ý, anh ta đang nói chuyện với ai vậy? Lại có người quen sao? Cô lập tức cảnh giác quay đầu nhìn xung quanh. Không có ai nha, mấy người hồi nãy còn ngồi nghỉ giờ cũng không thấy đâu nữa, trong vòng bán kính vài mét trở lại đây chỉ còn có mỗi mình cô.

“Tôi đang nói chuyện với cô đó, An Tư Đông. “

囧! Grace nhìn nhiều lần như vậy cũng không nhận ra, anh ta làm sao mà nhìn ra được? Tóm lại là đã bị lộ chỗ nào?

Ngụy trạng bị giải trừ, máu rơi, tên quái vật từ màu xanh chuyển sang đỏ…  giờ có nên chạy hay không đây?

Vì sao cô không phải là Thánh Kỵ Sĩ có kỹ năng lẩn trốn vô địch chứ? T_T

Game là ảo, thực tế lại tàn khốc. Cô bỏ kính bơi ra, cười hai tiếng : “Ha ha, anh cũng ở đây à. Anh cũng tới chỗ này bơi ư? Thật trùng hợp, trùng hợp quá..”

Trùng hợp cái đầu cô…Tự khinh bỉ mình.

“Anh Duy Ân, anh đúng là nhanh nhẹn nha. “ Một giọng nói ngọt ngào từ phía sau truyền tới, cô nhìn qua, từ phòng thay đồ nữ bước ra một cô gái xinh đẹp duyên dáng, tóc cột thành đuôi ngựa, mặc một bộ áo tắm màu cam, phần giữa để lộ ra làn da trắng và cái eo nhỏ nhắn, cả người tựa như một ngọn lửa, trẻ đẹp hết sức.

Chẳng lẽ đây chính là cô bé cỏ non trong truyền thuyết ?

… Lại hố tập 2 rồi, biết rõ chủ nhật hằng tuần cô bé sẽ tới chỗ anh, anh đi bơi tất nhiên cũng mang cô bé đó theo, vì sao lại không nghĩ ra chuyện này chứ!>_<

Đều do Grace hại, tin tức quan trong như vậy cũng không nói ! (Đang ở phòng thay áo, Grace nói 😦  Tôi quan tâm làm gì ? Tôi cần gì biết bên cạnh anh ta có con gái hay không chứ. Trong thế gioies BL con gái đều là vật hy sinh thôi.)

Cô tự dưng có suy nghĩ muốn lấy dao đâm mình quá.

Cô bé tuy còn nhỏ tuổi nhưng người ta đã là một “ đại” cô nương, “trước tấn công sau phòng thủ”, dáng người rất quyến rũ, nhìn sơ hình như cũng cỡ C…

An Tư Đông nhìn thoáng qua cái áo tắm xanh đen bà già của mình, mà bên trong áo tắm cũng không có bra nhìn vào hơi xẹp…

So, ra, thì… T0T

Tục ngữ có câu, cãi thầy núi đè, nhìn cô đi, chưa gì đã thiệt rồi. Cô thật hối hận khi không nghe lời dì kia nói mà mua cái áo tắm hồng, ít nhất độ chênh lệch cũng không rõ ràng đến như vậy…

Cô bé đi đến bên Khúc Duy Ân , nhìn qua cô, chần chờ : “Chị này… là bạn anh à? “

“Bạn học.”

“ Chị là đồng nghiệp. “

Á…

Mặt Khúc Duy Ân xiết chặt giống như tấm thép, ngẩng đầu nhìn nóc nhà : “Trước là bạn học, giờ là đồng nghiệp.”

“Wow, có duyên thế!” Cô bé nhìn cô tươi cười. “Chào chị, em là Trịnh Tây Thần, chị gọi em Tiểu Tây là được rồi.”

“Ừ, Tiểu Tây…” Cô cười ngượng, “Chị là An Tư Đông…”

“Hai chị em mình cũng có duyên nha, tên em có chữ Tây, tên chị lại có chữ Đông, vậy em gọi chị là chị Đông Đông nha.”

Chị là Đông trong mùa đông, không phải là Đông của phía đông… hơn nữa cô bé à, tuy rằng bé nhìn rất nhỏ, người cũng rất xinh, nhưng nếu như có thể chị hy vọng chị và bé một chút duyên cũng không có… T_T

“Chị Đông Đông, chị biết kiểu bơi gì không?”

Nói ra đúng là xấu hổ, tuy rằng An Tư Đông sinh ra ở vùng Giang Nam sông nước, nhưng lớn như vậy nhưng đến kiểu bơi chó cô cũng không biết. Hồi học đại học có chọn học bơi, học hết nửa khóa cũng không biết đành phải bỏ luôn khóa học.

“Ha ha… chị không biết bơi, vừa mới học à. Hai người đi bơi đi…”

Cô bé vỗ tay một cái: “Tốt quá! Học kỳ này em mới học bơi ếch, vẫn chưa biết cách thở, vừa đúng lúc hai chị em mình học chung luôn đi.” Không nói lời nào liền kéo cô xuống hồ bơi.

Không đúng nha! Cô thật sự chỉ là muốn rình mò chút thôi, tránh ở một bên xem trộm là được rồi, cô không muốn làm bóng đèn chen ngang đâu nha, vì sao tâm nguyện nhỏ nhoi như vậy cũng không thực hiện được chứ? >_<

Advertisements

2 thoughts on “Nặc Sâm Đức – 10.2

  1. Hi.hi.cu tuong khoa truyen. dang khoc.em be kia chac la em ho ruj.neu k thj sao laj ngay tho the nhj.
    Minh rat thjch truyen nay.nen mjnh rat cam on cac ban da day cong edit truyen.minh doc thj nhanh .nhung cac ban phai bo cong suc kha day.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s