Nặc Sâm Đức – 12.1

CHƯƠNG 12.1

EDIT: DOL

BETA: TỬ SA

An Tư Đông nhìn trời sám hối, cô sai rồi.

Cô không nên nói ông trời đê tiện mà.

… phải là cực cực kỳ đê tiện mới đúng !(#‵ ′) 凸

Ai có thể nói cho cô biết, vì sao cô đi siêu thị mua bóng đèn cũng gặp phải anh cơ chứ? Gặp anh thì thôi còn phải gặp anh đang đi chung với cô bé; mà gặp cô bé của anh thì thôi, lại còn gặp đúng lúc hai người đang tranh cãi!

Ở một góc sáng sủa gần quầy bán đồ điện tử, bình thường rất ít người đi qua đây. Trong lúc cô đang do dự nên chọn cái đèn công suất nhỏ hay công suất lớn cho cái đèn hư ở ban công thì nghe được tiếng nam nữ ở dãy bên kia.

Giọng nữ sợ hãi hỏi: “Thế này là sao?”

Giọng nam hơi lạnh lùng: “Em làm sao lại mở ví tiền của anh?”

An Tư Đông vừa nghe thấy giọng nói liền biết là ai, nhìn qua dãy hàng bên kia loáng thoáng thấy cô bé Tiểu Tây, Khúc Duy Ân đang đứng đối diện cô bé, đứng quay lưng lại về phía cô.

Tiểu Tây ủy khuất hỏi: “Sao anh lại để nó ở trong ví, còn giấu ở phía sau giấy chứng minh nhân dân nữa chứ?”

Khúc Duy Ân hơi bực: “Vì bị chứng minh che nên mới quên lấy ra.”

“Anh gạt người,  nhất định là anh vẫn còn nhớ, nếu không thì tại sao anh không để hình em vào?”

Ý, ví tiền gì vậy? Chuyện gì á? An Tư Đông nhịn không được bắt đầu tò mò, định vươn cổ nhìn cái hình Tiểu Tây đang cầm. Người nghiêng qua một chút liền đụng phải cái kệ hàng, gây ra tiếng. Tiểu Tây quay người lại: “Chị Đông Đông!”

Đúng là hỏa nhãn kim tinh mà, kệ hàng nhiều vật dụng như vậy mà vừa nhìn qua là đã nhận ra cô. = =

Tiểu Tây gặp được người quen, ủy khuất nãy giờ liền có chỗ phát tiết, chạy nhanh qua chỗ cô, trong tay còn cầm cái ví tiền kia: “Chị Đông Đông, chị phân xử dùm em đi…”

Khúc Duy Ân cũng vội chạy qua, giật ví tiền lại: “Đừng có lộn xộn.”

Tiểu Tây núp đằng sau người An Tư Đông, níu lấy cánh tay cô, nhìn như rất ủy khuấy. An Tư Đông đành phải hắng giọng, bày ra bộ mặt đàn chị, nhẹ nhàng hỏi: “Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Tây chỉ vào Khúc Duy Ân lên án: “Anh ấy, đang quen với em còn giấu hình bạn gái lúc trước trong ví; hình em đưa ảnh lại không để.”

Khúc Duy Ân cả mặt xám xịt: “Đã nói là không phải rồi, hồi trước để trong đó, bị chứng minh nhân dân che nên quên.”

“Anh nói xạo! Ví của anh mới như vậy, chắc chắc là mới thay không bao lâu.”

“Chúng mình về rồi bàn tiếp được không?”

“Không được ! Anh không có lý còn hung dữ với em, chị Đông Đông giúp em đi.”

Chuyện lộn xộn gì đây, sớm biết như vậy đã liền không xen vào, lòng hiếu kỳ đúng là hại chết mèo mà. = =

Cô bé xinh xắn lắc lắc cổ tay cô: “Chị Đông Đông, chị nói giúp em đi.”

Tình huống này, cô nên nói gì đây… Nhưng cô bé đáng thương tin vào cô như vậy, dù sao cũng phải an ủi chút.

Cô ho một tiếng: “Khúc Duy Ân, anh vậy là không đúng, đã quen với Tiểu Tây rồi thì nên toàn tâm toàn ý với người ta. Người lớn mà sao cứ phải dây dưa chuyện không đâu?” Rồi quay sang Tiểu Tây: “Tiểu Tây, em đừng giận, nhất định là có hiểu lầm. Chị lấy danh nghĩa bạn học cam đoan với em, anh ấy là một người con trai tốt có trách nhiệm, sẽ không làm chuyện có lỗi với em. Có phải hay không? Hả?”

Lòng tốt lại bị xem như kẻ xấu, anh một chút cũng không nhận lấy phần tình này, chẳng những không nhân cơ hội này hòa giải mà còn bỏ đá xuống miệng giếng: “Cô nhiều chuyện quá đấy!”

Cô trong lòng hung hăng hỏi thăm tổ tiên anh ta hơn trăm lần, rồi lại xoay người qua an ủi Tiểu Tây: “Kỳ thật đôi khi giữ lại vật của người trước chưa chắc là còn nhớ. Chị vẫn còn để con gấu bạn trai cũ tặng ở đầu giường kia kìa, ngày nào cũng ôm ngủ, lấy sinh nhật của anh ta làm mật khẩu, đó cũng là vì thói quen thôi, trên thực tế, chị sớm đã quên anh ta rồi.”

… Được rồi, có ông trời chứng giám, cô vẫn là đang nói dối. Cái người tặng gấu bông, ngày sinh lấy làm mật khẩu không phải là bạn trai trước kia, cũng không phải bị cô ném đi không thương tiếc mà là người đang đứng trước mặt cô đây. = =

Tiểu Tây bĩu môi: “Thật?”

“Thật 100%. Cho nên em đừng giận nữa, chỉ cần sau này anh ấy để hình em là được rồi không phải sao?”

“Ừhm…”

Quay đầu liếc Khúc Duy Ân, anh lại dùng một ánh mắt kỳ quái không thể nói rõ nhìn cô, nhìn đến khiến cô cảm thấy sợ hãi.

“Chị còn phải về nấu cơm, hai người cứ bình tĩnh mà nói chuyện đi bye bye!” Cô tùy tiện lấy đại một cái bóng đèn ở trên kệ, chân giống như có gắn thêm tên lửa mà thoát nhanh khỏi hiện trường.

Cuộc sống gì đây, người trong lòng có bạn gái không nhân cơ hội đục khoét cản trở thì thôi, lại còn giúp hai người họ làm lành, ông trời ơi, ông còn dám làm cuộc sống tôi thành bi kịch nữa không? (Ông trời nói: Ta dám)

Không nhìn rõ ràng mà lấy, hậu quả chính là lấy trúng cái bóng đèn 100W, mà để nó ở ban công vài mét thì y như đưa nguyên cái mặt trời vào nhà vậy . -_-b

Advertisements

3 thoughts on “Nặc Sâm Đức – 12.1

  1. A c nay hay thjet. Sao toi chuong 12 ruj ma van gang the nhj.a co chju tha thu cho chj k. Hay doj chj nan ,het hy vong,thj a m0j nhan ra.hajz.ong ba nay dung la joj lam dan tinh lao dao

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s