Nặc Sâm Đức- 13.1

CHƯƠNG 13.1

EDIT: DOL

BETA: TỬ SA

Tỷ lệ rơi sách nấu ăn Mỹ Vị Phong Xà là 1/1 vạn, cho dù đánh hơn 1 vạn quái thì xác suất rơi cũng chưa tới 37%. An Tư Đông đánh một vòng, thứ 7 này là sinh nhật Khúc Duy Ân rồi mà cô còn chưa đánh ra được.

Thứ sáu tan ca nhận đột nhiên nhận được điện thoại của chị Nguyễn Tĩnh: “Bí Đao, hôm nay chị bảo vệ thành công luận văn tốt nghiệp rồi.”

Độ khó của tốt nghiệp tiến sĩ cao hơn thạc sĩ nhiều, chị Nguyễn Tĩnh đã học năm năm rưỡi, bảo vệ thành công thì có thể tốt nghiệp với học vị tiến sĩ, đó là một việc đáng chúc mừng.

“Thật không? Tốt quá! Chúc mừng chị!”

“Mai định hẹn nhóm bạn đi ăn mừng, em rảnh không?”
Cô định vùi đầu đánh là cuốn sách Mỹ Vị Phong Xà, nhưng sinh nhật Khúc Duy Ân cũng không cần cô chúc mừng, chị Nguyễn Tĩnh tốt nghiệp tiến sĩ, còn pro hơn sinh nhật, lại mở miệng mời cô, đương nhiên là phải đi rồi.

“Rảnh chứ, ở đâu ạ?”

“Thế Kỷ Đàm Phủ ở bên ngoài cửa đồn, đi xe điện ngầm phía tây 5 phút là tới, tối mai 6 giờ.”

“Được, em nhất định sẽ đến.”

Tối đi chơi, không tham gia Raid được. Mai cô phải lên forum bang nói một tiếng mới được, phát hiện QQWWEE cũng mới xin phép nghỉ cả ngày.

*Raid: công kích, tập trận, vây bố…

Nhất định là đi hưởng thụ thế giới hai người với cô bé xinh xinh kia rồi… còn muốn kiếm sách nấu ăn cho anh nữa không? Khó kiếm như vậy, anh cũng không học nấu ăn, tặng hay không tặng đây.

Cô vừa ở Bần Tích đánh quái vừa ăn giấm chua. Quên đi, kiếm được không tặng thì đem bán cũng được tự học cũng được.

5 giờ chiều ra cửa, ra khỏi tàu điện ngầm còn 20 phút nữa tới giờ hẹn. Đang đi thì tiếng chuông điện thoại vang lên, chị Nguyễn Tĩnh gọi: “Bí Đạo, em tới đâu rồi?”

“Mới ra tàu điện ngầm, sắp tới rồi.”

“Em xem trên đường có tiệm bánh ngọt không, giúp chị mua một cái bánh sữa tươi được không?”
Cô thấy hơi kỳ kỳ: “Mua bánh ngọt làm gì?”

“Chị cũng mới nghe à, mua bánh sữa tươi, nói là truyền thống gì đó. Em giúp chị mua một cái đi, không cần lớn quá, 9 inch là được.”

“Dạ, được.”

Tắt điện thoại, cô nhìn xung quanh, may quá bên đường có một tiệm bánh, đi vào. Bánh ngọt đều phải đặt trước, lúc này trong tủ lạnh chỉ có mấy hàng mẫu. Cô chon một cái bánh sữa tươi 10 inch, nhân viên cho thêm chút chocolate và trái cây trang trí, lại hỏi: “Chị muốn viết thêm gì không?”

Cô nghĩ nghĩ, không biết nên viết gì: “Không cần”

Nhân viên định cho thêm nến vào. An Tư Đông nói: “Không cần, không phải bánh sinh nhật.”

Người bán đã theo thói quen gói xong, nhìn cô cười: “Đây là quà tặng miễn phí, chị có thể để lại lần sau sử dụng ạ.”

Mang theo hợp bánh ra khỏi cửa, đứng ven đường chờ đèn xanh, đột nhiên có một cô gái trẻ chạy tới chỗ cô, tay cô bé sơ ý quẹt trúng cô. Cô bé kia chạy rất nhanh, liên tục nói xin lỗi rồi bỏ chạy.

Khi đứng vững, lại bị một cậu nam tóc vàng đâm vào, thiếu chút nữa làm bánh của cô bay luôn, hên là chỉ rơi xuống đất. Cậu nam kia cuống quýt nhặt lên giúp cô, qua loa nói “Sorry”, rồi la lên với cô gái phía trước: “Ê, em chạy chậm chút, cẩn thận xe đó! Nghe anh nói hết đã !” Vội vội vàng vàng chạy theo cô gái kia.

May mà là bánh sữa tươi, rơi cũng không sao. Mấy cặp đôi bây giờ thật là, giận chút là làm loạn cả đường, đụng người thì còn may, đụng phải xe thì sao đây?

Cô nhìn theo hướng cậu nam kia chạy. Ý, cái lưng kia nhìn quen quen?

Bởi vì mua bánh, lúc đến nơi đã chậm mười mấy phút. Nhân viên dẫn cô lên phòng chị Nguyễn Tĩnh đã đặt trước, ở hàng lang gặp được chị Nguyễn Tĩnh và Nại Hà Tình Thâm đang nói chuyện.

Chị ấy nói: “Anh đừng ôm em hoài có được không?”

Nại Hà Tình Thâm vẫn mặt dày mày dạn nói: “Sàn rất trơn, anh sợ em ngã.” Còn quay đầu nhìn người ta vứt thức ăn mà nói một cách hung hồn: “Vệ sinh chỗ này không được nha, trên gạch nhiều mỡ như vậy, tôi thiếu chút nữa là té rồi.”

Nhân viên đi ngang qua tự nhiên bị trúng đạn lập tức xin lỗi.

Chị nói: “Em cũng đâu phải con nít, không dễ ngã thế đâu.”

“Ở trong mắt anh em chính là một đứa bé, vĩnh viễn là một đứa bé.”

Buốn nôn muốn chết… An Tư Đông nổi cả da gà, đi đến chào hỏi: “Chị !”

Nại Hà Tình Thâm không tình nguyện buông cánh tay Nguyễn Tĩnh ra, giận dỗi nhìn cô. Nguyễn Tĩnh đi đến bên cô: “Bí Đao, tới rồi à.”

Hôm nay Nguyễn Tĩnh mặc một cái áo nhung máu tím nhạt và váy ôm, dáng người thướt tha, kèm thêm một vài trang sức nhẹ nhàng, mái tóc hay búi lên giờ cũng xõa ra. Dáng chị vốn đã thon thả, khuôn mặt thanh tú, khuyết điểm lớn nhất chính là da không tốt lắm, nhưng chỉ cần trang điểm lên lại thêm gặp chuyện vui nữa, nên cả người tươi sáng, thanh lệ động lòng người.

An Tư Đông sau khi tốt nghiệp cũng chưa gặp chị lần nào, không khỏi có chút kinh ngạc: “Chị, nhìn chị xinh quá.”

Nạ Hà Tình Thâm lập tức ôm bả vai Nguyễn Tĩnh: “Tất nhiên rồi, Nguyễn Tĩnh nhà anh chính là mỹ nhân, anh sớm đã nói vậy mà cô ấy đâu có tin, bộ này là anh chọn đó.”

“Cái gì nhà anh chứ…” Nguyễn Tĩnh đẩy anh ấy ra, mà đẩy hoài không được.

“Dạ dạ dạ, nhìn chị tỏa sáng như vậy tất nhiên không thể thiếu công lao của anh Nại Hà rồi.” Cô nháy mắt với cả hai người.

Nại Hà Tình Thâm nghe vậy đặc biệt hưởng thụ, còn trơ mặt ra nói: “Không dám không dám, anh còn phải cố gắng, hắc hắc…” Rồi nhận lấy bánh ngọt trong tay cô.

Chị nói: “Mau vào thôi, mọi người tới đủ rồi, chỉ đợi em thôi đó.”

Cô đi theo chị và Nại Hà vào phòng, nhìn ra những người trên bàn, choáng váng.

Ế ế, người đó, không phải là sinh nhật à? Không đi chơi với bạn gái tới đây góp vui làm gì! >_<

Còn chị nữa, không phải nói là chỉ mời bạn học sao, vì sao anh ta lại ở đây? Sao chị không nói, sớm biết em đã không tới, nhất định là cố ý…

Cô liếc qua chị ấy, chị bận rộn nói chuyện với mọi người nên không để ý cô. = =

Trên bàn còn có ba chỗ trống, hai cái gần cửa và một cái đối diện Khúc Duy Ân. Nếu cô ngồi ở gần cửa, chị và Nại Hà phải tách ra, Nại Hà chắc chắn sẽ nguyền rủa cô…

Đang do dự, chị ấy và Nại Hà đã ngồi vào chỗ bên cửa, còn giục cô: “Nhanh ngồi đi.”

Chỉ cần nhìn chằm chằm cái bàn là được, coi nhưng nhìn không thấy ai đó. Giống như cái tiệc chúc mừng của công ty kỳ ấy vậy, vừa ngẩng đầu lên liền có thể nhìn thấy người nào đó, đúng là thật xấu hổ quá mà. Cô trưng ra vẻ mặt bình tĩnh, đi tới chỗ đối diện kia ngồi xuống.

Advertisements

7 thoughts on “Nặc Sâm Đức- 13.1

  1. Hức.sắp tới đoạn buồn chưa vậy.chắc a mắng chị.chị khóc hết nước mắt.trời a.ngựơc quá đi.ngược nốt cả khán gjả nữa.an đông đáng thương.duy ân đáng thương.hai ngừơi cứ sống mãi trong tổn thương hoài ha.haiz

    • Ủa sắp tới đoạn buồn là sao bạn? Đang ở đoạn buồn đó chứ 😦 Sẽ còn buồn thêm mấy chap nữa.
      Nhưng mà mình đọc thì không thấy cảm giác ngược, đúng là buồn thật nhưng không phải ngược. Vì không có ai cố ý ngược ai mà chỉ là cơ hội bị bỏ lỡ và cơ hội thứ hai chưa đến lúc bùng nổ. Bởi vậy nên nỗi buồn cứ lặng lẽ ngấm vào người… buồn vậy nó mới nhớ lâu 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s