Nặc Sâm Đức – 15.1

CHƯƠNG 15.1

EDIT: DOL

BETA: TỬ SA

Cô lại nằm mơ.

Mơ thấy lúc mình vừa vào năm nhất, lớp tổ chức đi Tây Sơn, cô không cẩn thận bị trật chân, anh cõng cô xuống núi. Lưng anh rất rộng, cô ghé vào, ôm cổ anh, lắc qua lắc lại, cô buồn ngủ.

Mùa thu trên Tây Sơn đầy lá đỏ, chỉ có hai người, tiếng chân bước đi nghe như tiếng chim hót. Cô đỏ mặt, cố lấy dũng khí, nói nhỏ vào tai anh: “Khúc Duy Ân, em thích anh, anh làm bạn trai em nha?”

Tai anh đỏ lên, hơi hơi nghiêng đầu. Cô nhìn thấy môi anh hơi giật giật, từ miệng anh phát ra giọng nói nghiêm nghị: “An Tư Đông, tỉnh lại đi.”

Thật đáng ghét, tại sao muốn đánh thức cô. Cô phất phất tay, muốn xua đi cái âm thanh ghê tởm kia, ghé sát vào anh hỏi: “Anh nói gì? Em nghe không rõ.”

“Tôi kêu cô tỉnh lại đi!”

Điều này đúng là đã làm cô tỉnh, mơ mơ màng màng mở mắt ra, chỉ thấy trước mặt lại kính chắn gió, phản chiếu loáng thoáng hình ảnh ngược của cô, hình như cô đang ở trong một chiếc xe.

Cái giọng nói kia vẫn còn: “Đến rồi, xuống xe.”

“Ừhm…” Cô mơ hồ nói, mí mắt còn chưa mở hết, nghiêng người mò mò cửa xe, mò nửa ngày cũng không tìm ra được chốt cửa.

Hình như không đúng lắm…

Cái giọng nghiêm nghị kia hình như bị tảng đá nghẹn lại: “Cô mò đủ chưa.”

Cô cố mở mắt, trước mặt lại xuất hiện khuôn mặt tối sầm, mà tay cô đang để ở trên ngực của người kia…

囧! Mò sai hướng rồi.

Cô hoàn toàn tỉnh ngủ, vội vàng rút tay về, cười ngượng: “Xin lỗi, tôi chưa tỉnh ngủ…”

“An Tư Đông, cô có đầu óc không!” Anh bạo phát, hét vào mặt cô, “Trời tối uống say sướt mướt lên xe đàn ông, còn ngủ trên xe, bị người ta ăn luôn cũng không biết mình chết như thế nào! Lớn vậy rồi, không có chút cảnh giác à!”

Đây không phải là tại anh à… kỳ thật em rất hy vọng anh có chút suy nghĩ xấu xa với em…

Người vẫn còn men rượu, cô len lén nhìn anh, vì giận mà ngực thở phập phồng, áo sơ mi hơi hơi ôm lấy đường cong và cơ bắp của anh. A… vừa rồi nửa tỉnh nửa mê không cảm thấy gì, sớm biết thì cô sẽ tiếp tục giả bộ mơ màng một lát nữa…

Có nên giả say phi lễ với anh không?

… Chắc anh xử đẹp cô luôn quá, nhìn tay anh đi, gân xanh nổi lên rồi, chỉ một đấm thôi cô không cần đi mà trực tiếp văng ra khỏi xe, loại hành vi nguy hiểm như vậy không nên thử…

Mấu chốt là, tuy cô đang say nhưng đầu óc lại rất tỉnh. Đang lúc tỉnh thì An Tư Đông này không làm được cái loại hành vi đáng xấu hổ đó…

Vì sao lúc nãy không uống thêm mấy ly nữa để say chết đi? T_T

Cô nhìn qua cửa xe, xe dừng ngay tại cửa nhà. “Cái kia… cảm ơn anh đã đưa em về.” Nhìn vào đồng hồ. “Thời gian cũng không còn sớm nữa, mười giờ rưỡi, em về trước… đã mười giờ rưỡi?!”

Chín giờ rưỡi mọi người ra khỏi nhà hàng, cô ngủ trên xe anh đúng một tiếng à?

Từ cổng đông trường tới đây, chỉ hai chuyến tàu điện ngầm, trời lại tối, đi suốt một tiếng mới tới à… sớm biết vậy đi tàu điện ngầm cho rồi. = =

Anh nhìn chằm chằm phía trước: “Trên đường hơi kẹt xe.”

“Ha ha, giao thông bây giờ càng ngày càng tệ, tối rồi còn kẹt xe, ban ngày không biết sao nữa. Trước kia em nghe radio nói lượng xe lưu thông trên đường hơn 400 vạn…”

Cô đang nói cái gì vậy… 囧!

Anh im lặng, không khí hơi lạnh.

“Đúng là không còn sớm nữa, em,em về đây, bye bye.” Cô cỡi dây an toàn ra, xoay người mở cửa xe. Kéo xuống, không mở được, kéo xuống nữa, vẫn là không mở được.

“Cửa xe hình như bị khóa?”

Anh có chút không tập trung nói: “Ừhm”

Ừhm rồi mà sao anh còn chưa mở khóa, khó hiểu nha! >_<

Ma xui quỷ khiến, cô cũng không giục, quay người ngồi lại, ngơ ngác nhìn đồng hồ. Đèn led màu đỏ không ngừng lóe lên, đồng hồ đột ngột nhảy sang một con số khác.

22:31. Trôi qua 1 phút, lại mất thêm 1 phút.

Sinh nhật anh, chỉ còn 1 giờ 29 phút.

Cô nhớ tới mấy bữa trước mình còn hùng hồn nói kiếm một cuốn Mỹ Vị Phong Xà làm quà sinh nhật tặng anh, hoàn thành tâm nguyện năm ấy của mình, rồi sau đó hoàn toàn nói good bye với anh, ngẩng đầu ưỡn ngực hướng về cuộc sống mới.

Bây giờ còn chưa tới nửa tiếng, bóng của Mỹ Vị Phong Xà còn chưa thấy, cô cảm thấy mình một chút tư thế ngẩng đầu ưỡn ngực cũng không có.

Ngẫm lại cũng rất oan nha, thầm mếm người ta suốt ba năm, giờ ngày nào cũng được gặp người ta nhưng lại không biết anh nghĩ gì. Chẳng lẽ lại giống như đối với Vạn Thiên vậy, chỉ có thể thầm mến trong lòng?

Nếu không, nhân cơ hội này thổ lộ đi? Nếu anh đối xử với cô giống như Cindy thì cô sẽ nói mình đang say nhìn nhầm anh với người trong lòng, xong rồi khích anh mấy câu nữa, thế nào?

Hình như được đó ……..

Men rượu đúng là giúp cô có gan hơn, nếu là bình thường, cô căn bản không dám làm. Tim cô đập liên hồi, quay mặt nhìn anh: “Khúc Duy Ân, kỳ thật từ ba năm trước em đã…”

Động tác cô quá mạnh làm dây treo trên xe quay một vòng, hiện ra khuôn mặt tươi cười của một cô gái trẻ.

Là Tiểu Tây, bạn gái của anh, Trịnh Tây Thần, tên tắt là ZXC.

Mật gấu của cô từ từ teo lại. Tiểu Tây, một bé gái hồn nhiên trong sáng như vậy, thấy cô bông gân liền chạy lên cứu cô, gặp chuyện ủy khuất liền tìm đến sự an ủi của người chị này. Cô làm sao có thể làm ra chuyện… vô vị này để chấm dứt cái mà cô gọi là ước muốn, để mình thoải mái hơn nhưng lại khiến người khác buồn lòng này.

Anh gác tay trái lên, cũng nhìn vào cô: “Ba năm trước đã gì?”

“Á, chỉ là chuyện của ba năm trước , em sớm nên xin lỗi anh, vẫn không có cơ hội…”

“Nguyễn Tĩnh nói cho chúng tôi biết rồi.” Anh chặn ngang cô, lại nói: “Chuyện không vui qua rồi đừng nhắc nữa, tôi cũng đã sớm quên rồi.”

Quả nhiên anh không muốn nhắc tới…

Đôi khi, yêu một người quá lâu, bạn sẽ quên đi nguyên nhân ban đầu yêu người ấy, mà chỉ đang mê luyến cái cảm giác có tình yêu ấy. Giống như cô đối với Vạn Thiên, kỳ thật cô cũng không nhớ mình thích anh ở chỗ nào, rõ ràng chỉ nói vài câu với nhau, nhưng vẫn chấp nhất cái thích ấy.

Cũng như vậy, khi ghét ai đó rất lâu, bạn cũng không nhớ nguyên nhân ban đầu mình tại sao lại ghét người đó, chỉ là cái ghét ấy vẫn in sâu trong tâm trí cô.

Lớp hai, cô từng có một bạn nam rất thân, tên Tiểu Lỗi, ngày nào hai người cũng ở chung với nhau cho tới khi tan học. Tiểu Lỗi hơi nghịch, thích trèo cây, thường xuyên bắt đủ loại động vật ghê tởm để hù bạn gái, nhưng lại không khi dễ cô. Có lần không biết cậu ấy bắt ở đâu ra một con rắn, đánh chết rồi giấu trong cặp đem vào trường, lén lút bỏ vào học bàn của Tiểu Vi ngồi cùng bàn với cô. Tiểu Vi đưa tay vào lấy sách, lấy ra một con rắn, sợ tới mức té từ trên ghế xuống, ót đụng vào góc bàn, bị trầy, máu chảy không ngừng. May mà vết thương lành lại, phía trên có một vết sẹo to bằng đồng xu, cứ bị bạn học chọc ghẹo là xấu xí, Tiểu Vi cũng chỉ có thể lấy băng y tế che vết sẹo lại.

Từ ấy cô rất ghét Tiểu Lỗi, trước kia thấy bạn ấy chọc mấy bạn gái trong lớp là đã thấy xấu rồi, không muốn để ý bạn ấy nữa. Mãi cho tới lớp sáu, có lần đang tán gẫu bàn tới mới biết chuyện bỏ rắn vào học bàn Tiểu Vi không liên quan gì tới Tiểu Lỗi.

Nhưng lạ là sau bao nhiêu năm, trong mắt cô Tiểu Lỗi là một bạn hay phá, xấu xa, khó ưa, mỗi lần gặp bạn ấy lại làm cô nhớ tới nước mắt, miếng băng y tế và dáng vẻ rụt rè trước mặt các bạn nam của Tiểu Vi. Tình bạn giữa hai người đã không thể tìm lại nữa, đôi lúc gặp nhau trên đường, cũng chỉ chào hỏi một cách khách sáo thôi.

Cô nghĩ, ấn tượng của cô trong mắt Khúc Duy Ân, chắc cũng là như vậy. Cho dù Nguyễn Tĩnh nói sự thật cho anh biết, nỗi đau mà anh từng có cũng không mất đi. Phương pháp tốt nhất chính là để nó qua đi không cần nhắc lại nữa.

“Ừhm… cứ như vậy đi…” Cô buồn buồn, “Em về đây, anh giúp em mở cửa đi.”

Anh vẫn như cũ để tay lên tay lái không hề động đậy, mày nhíu lại, mắt nhìn về phía trước, môi mím chặt.

Chẳng lẽ cô phải tự mở? Cô làm sao biết cách mở khóa…

Đột nhiên anh nói: “Em cho anh một chút thời gian.”

Ý, mấy giờ? Cho anh thời gian tiêu hóa chuyện Nguyễn Tĩnh kể mới có thể từ từ tha thứ cho cô hay sao? Cái này không vội…

Anh nhìn chằm chằm vào bãi cỏ phía trước, hình như đã quyết định chuyện gì rồi: “Anh biết giờ anh không có tư cách nói những lời này, nhưng, Bí Đao, anh vẫn…”

——————————————-

Advertisements

5 thoughts on “Nặc Sâm Đức – 15.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s