Nặc Sâm Đức – 15.2

CHƯƠNG 15.2

EDIT: DOL

BETA: TỬ SA

Anh nhìn chằm chằm vào bãi cỏ phía trước, hình như đã quyết định chuyện gì rồi: “Anh biết giờ anh không có tư cách nói những lời này, nhưng, Bí Đao, anh vẫn…”

Đột nhiên có tiếng nhạc vang lên chấn động cả xe, âm thanh phát ra từ chiếc điện thoại trên kính chắn gió, màn hình cứ chớp nháy chớp nháy: “Trịnh Tây Thần gọi, có nhận hay không?”

Tiếng nhạc kia là loại nhạc đơn âm, nghe hơi tệ, lại có chút chói tai, nhưng nhạc điệu lại hơi quen. Vang lên lần hai, cô mới nhớ ra đó là nhạc nền của “Sumurai”.

Cô chỉ chỉ điện thoại: “Tiểu Tây gọi, anh không nhận à?”

Anh đành phải tiếp điện thoại: “Alô”

Trong xe rất im, giọng trong điện thoại phát ra cô cũng nghe thấy rõ ràng: “Anh Duy Ân, mười giờ rưỡi rồi, sao anh còn chưa về vậy?”

Anh đanh mặt: “Về liền.”

“Anh lái xe à? Đừng uống rượu nha, rất nguy hiểm.”

“Đã biết.”

“Vậy anh về nhanh nha. Em đã chuẩn bị một món quà đặc biệt cho anh, anh nhất định phải về trước mười hai giờ đó, em đợi anh.”

“Ừh.”

Anh tắt điện thoại, “Ba!” một tiếng ném ra trước, đụng phải kính chắn gió, khiến cô hết hồn.

Hình như đại gia không vui lắm. Á… đàn ông đều không thích bạn gái quản việc đi lại của mình. Cô cẩn thận nói: “Kỳ thật Tiểu Tây cũng muốn tốt cho anh, thấy anh về muộn, lo lắng chút thôi…”

Anh vỗ mạnh vào đồng hồ đo lường, xung quanh vang lên tiếng mở khóa: “Xuống xe!”

Bực cái gì, cô bực mới đúng. Người mình thích ngồi đó mà không nhúng chàm được lại còn phải khuyên anh về sớm chút vì trong nhà có người đẹp đang chờ. “Quà đặc biệt”, nghe là biết không phải chuyện tốt đẹp gì rồi, cô nam quả nữ ở chung một phòng…

Không thể nghĩ nữa, nghĩ tiếp nữa chắc cô cuồng bạo hết thảy những sinh vật xung quanh quá. T_T

Cô đẩy cửa xe ra, nhanh chân bước xuống, tay đóng mạnh cửa xe, từng bước từng bước đi lên cầu thang. Đi tới ngã rẽ, cô không còn sức lực nữa, cô dựa lưng vào tường, đứng hồi lâu mới nghe thấy tiếng xe rời đi.

Vừa bước vào cửa, Mao Dĩnh liền che mũi lại: “Muốn chết, con bé phóng đãng giờ này mới về, cả người toàn mùi rượu. Khai nhanh! Thất thân rồi chứ gì? Có thất thân chưa?”

An Tư Đông vừa thay giày vừa liếc qua Mai Dĩnh: “Muốn thất thân mà không được toại nguyện.”

Oán khí rất lớn nha… Mao Dĩnh rụt rè hỏi: “Em gái đi uống rượu với cha của Khiếu Thiên hả?”

Cô “ừ” một tiếng.

“Sao cưng tệ vậy!” Mao Dĩnh dùng ánh mắt luyện sắt không thành thép nhìn cô, “Chị đã dạy em bao nhiêu lần rồi, uống rượu với đàn ông mà không thất thân, thì cưng còn mặt mũi mà về nhà hả, sao cưng không tìm miếng đậu hủ nào đó mà đâm đầu vào chết đi?”

“Chị muốn em làm kẻ thứ ba à?” Cô thay giày xong đi qua đá một cái, ánh mắt tràn ngập oán khí lạnh như băng, “Chị không phải ghét kẻ thứ ba lắm sao?”

Oán khí của một cô gái nhẫn nhịn suốt ba năm thật đúng là đáng sợ… Mao Dĩnh không dám chọc nữa, lá gan nhỏ chỉ chỉ phòng tắm: “Em đã pha nước nóng rồi, chị cả cứ đi tắm đi.”

Đã ngủ ở trên xe một giấc rồi, tắm táp xong cũng thấy tỉnh táo hơn, không buồn ngủ nữa. Cô mở máy tính nhìn đồng hồ, 11 giờ rưỡi, còn nửa tiếng nữa, nên … thử tiếp vận may không?

Dù sao cũng đang chán, quý danh cũng không kịp tham gia hoạt động, đánh quái thôi cũng được.

Cô onl acc QWE, chạy tới khu Bần Tích, bắt đầu đánh quái kiếm sách nấu ăn Mỹ Vị Phong Xà với đủ loại cảm xúc nào là thoải mái, hồi hợp, chờ đợi, thấp thỏm, lo lắng,…

Thời gian từng phút từng phút trôi qua, 23:35, 23:40, 23:45, 23:50…

Một đám quái ngã xuống, trên đất rơi ra vật phẩm sang sáng. Mở ra, chỉ có tiền; lại mở ra, da động vật màu xám; đột nhiên nhặt được một quyển trục, cô hồi hợp, nhìn lại là một bản vẽ của thợ rèn…

23 giờ 55 phút, một đám quái lại ngã trên đất, hôm nay là lần thứ N ngã xuống, tổng cộng có lẽ cũng hơn vạn con rồi, cuối cùng cũng rơi ra sách nấu ăn mà cô muốn.

Ý trời mà !

Cô nhặt lên chạy vội vào thành, mở thêm một giao diện bên bộ lạc. Mở acc Khúc Thủy Lưu Thương, nhìn thấy QQWWEE đang online, đang ở Áo Cách Thụy Mã. Cô đem acc bên bộ lạc mở khung đấu giá trước, rồi lại quay sang acc QWE muốn bán.

Mở giao diện bên kia thì thấy acc cô còn đang ở điểm truyền tống, đột nhiên có một đối địch tên đỏ, cưỡi ngựa chạy tới. Cô sửng sốt, đối phương đứng lại.

Hơn nửa đêm rồi, anh không có chuyện gì làm tới bản đồ cấp thấp này vậy làm gì? = =

23 giờ 58 phút.

Một người là nam Cự Ma dáng người cao lớn nhất trong WOW, người còn lại là nữ Chu Nho có dáng vẻ nhỏ bé nhất, hai Tử Kỵ, tên lại gần giống nhau, lại chọn nhau làm mục tiêu, trong đêm khuya ở một bờ biển yên lặng vô bờ, hai người nhìn nhau.

Đây là internet, là game, là thế giới ảo, cũng không phải hai người thật sự nhìn nhau, anh không biết cô là ai, cho nên, lá gan cô lớn hơn nhiều.

Kỳ thật…. một liên minh một bộ lạc, cũng không có cách nào giao tiếp.

Lại nhớ tới một lệnh dễ thương, “/love”. Giờ cô chọn mục tiêu là anh, nhấn vào khung chat mệnh lệnh đó, màn hình trước mặt sẽ hiện lên “QWE yêu bạn”

Gửi hay không? Gửi hay không? Tóm lại là có nên gửi hay không?

23 giờ 59 phút.

Thôi, thôi kệ, gửi vậy!

Tay run run… mẹ nó lại gặp phải bi kịch quên kích hoạt khung chat nên trở thành công kích rồi! T_T

Cự Ma lập tức xuống ngựa, tiến vào trạng thái chiến đấu. Thủ vệ Địa Tinh xung quanh cũng hướng về phía cô.

Cô đứng yên không hề động đậy, mặc cho anh nhảy qua nhảy lại bên người cô, đủ loại kỹ năng phóng lên người Chu Nho. Cô mở khung chat, nhấn vào một hàng chữ.

[Phụ cận][QWE]: Em yêu anh.

Nhịn lâu như vậy, cuối cùng cũng đã nói ra rồi, cảm giác này… thật tuyệt…

Dù sao anh đọc cũng không hiểu, bên anh chỉ xuất hiện một chuỗi ký hiệu vô nghĩa, có lẽ còn nghĩ người kia đang chửi mình. Cảm ơn Blizzard đã đặt ra quy định này.

Chết thì có sao đâu, một linh hồn héo úa, lạnh như băng… Trên người Chu Nho xuất hiện đủ loại kỹ năng của Tử Kỵ, mỗi kỹ năng của Tử Kỵ cũng đều thể hiện cho một sự tuyệt vọng. Cô rất nhanh chỉ còn lại một lớp máu mỏng.

Hình như tình cảm suốt ba năm nay đột nhiên bùng nổ, cô còn chưa thấy đã nghiền, lại nhấn thêm lần nữa.

[Hô to] [QWE]: Em yêu anh!

Cự Ma đột nhiên ngừng tay, có lẽ đã bị hành vi quái dị của cô hù cho rồi, bước ra khỏi khoảng cách công kích.

Giờ mới dừng tay thì có ích gì, chỉ còn lại chút máu, không thấy trên người em còn bị dính độc DOT sao? Anh dừng, nhưng thủ vệ còn đuổi đánh kia kìa. ==

[QQWWEE mang dịch bệnh cho QWE tạo thành 1650 điểm thương tổn hệ băng. (Bạo kích)]

[QQWWEE làm héo úa linh hồn của QWE tạo thành 670 điểm thương tổn ám ảnh. (Hơn 106 thương tổn)]

Chu Nho đã biến thành thi thể.

Thời gian của hệ thống bên góc phải màn hình đã nhảy lên con số 0:00. Ngày hôm nay đã qua rồi, sinh nhật anh, cuối cùng cũng đã kết thúc. Mà ước muốn của cô, cũng đã được thực hiện rồi.

Một ngày tốt đẹp biết bao.

Như vậy cũng tốt, cuộc gặp gỡ này là sai lầm, bắt đầu bằng giết người, kết thúc cũng bằng giết người.

… Á, nói sai rồi, hẳn là bắt đầu là bị giết, kết thúc cũng là bị giết. -_-b

Cuối cùng cô nhìn thoáng qua Cự Ma trên màn hình, bĩu môi, nhấn thoát game. Sau đó, tắt vi tính, ôm Khiếu Thiên chui vào chăn, ngủ.

Mà lúc này bên kia internet, có người vẫn nhìn chằm chằm vào thi thể trên màn hình và dòng chữ màu đỏ tươi kia, lông mày nhíu lại.

[Hô to][QWE]: (ngôn ngữ thông dụng) MandosBor!

Có ý gì vậy?

Hơi quen, hình như trước kia đã có thấy qua ở đâu rồi… Có nên vào google tìm thử không?

Advertisements

4 thoughts on “Nặc Sâm Đức – 15.2

  1. Và mình đã thử google MandosBor, không tìm được ý nghĩa gì hết. Nhưng ở trang kết quả thứ hai có chỉ tới một page tiếng Trung, có chữ QWE và MandosBor! la la la….

    Sắp rồi, sắp tới đoạn ngọt ngào rồi…. Tử Sa và Dol cố lên!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s