Nặc Sâm Đức – 16.1

CHƯƠNG 16.1

EDIT: DOL

BETA: TỬ SA

 

An Tư Đông cảm thấy cuộc đời mình đúng là một bi kịch.

Vừa bị thất tình vừa say rượu, hôm sau đầu lại đau như búa bổ, ngủ không đủ rồi, sáng sớm còn bị điện thoại quấy rối. Bên kia điện thoại truyền ra tiếng nói đặc giọng mũi: “Đông Đông cưng, đoán xem ta là ai?”

“Chị à.” Cô ngáp một cái, “Điện thoại em có lưu số chị mà.”

Người gọi tới là một đàn chị ở phòng thí nghiệm lúc học nghiên cứu sinh, sau khi tốt nghiệp chị đi làm ở Thượng Hải. “Chủ nhật này chị về đây, vừa xuống máy bay hôm qua. Hôm nay em có rảnh không, ra gặp mặt chút đi?”

Mí mắt cô vẫn còn chưa mở hết, người ngã trái ngã phải: “Được, mấy giờ ạ?”

“Chị định về trường thăm giáo sư Mai, sau đó dạo trường vài vòng, nghe nói trường mới xây thêm khu mới cho khoa vật lý chị cũng chưa xem,… Trưa ra công viên gần sông ăn cơm đi, chị rất nhớ món canh cá blablabla…”

Đi dạo với đàn chị tới chiều, trên đường về nhà trọ cô tiện thể mua chút đồ vặt, theo đường tắt ở cửa nhỏ tới tàu điện ngầm.

Còn đường ấy là đường một chiều, rất ít xe lưu thông, đường hơi vắng. Cô cầm theo một túi lớn, vừa ra khỏi cửa liền nghe được trận cãi vã của một đôi nam nữ, do dự, người đi đường đều ghé mắt nhìn nhìn. Đó là một đôi rất trẻ, quần áo…  À, có vẻ hơi đặc trưng, có lẽ là sinh viên của đại học ngoại ngữ.

Mặt cậu nam kia hướng về phía cô, tóc vàng, khuôn mặt nhìn cũng đẹp nhưng vì tức giận mà đỏ cả lên: “Ý em là sao, chạy đi xem mắt với một ông già, chủ nhật còn ngủ ở nhà ông kia nữa! Em coi anh là cái gì chứ?”

Cô gái đẩy cậu ấy ra hét lên: “Anh làm gì mà giận em hả? Anh không là gì hết !”

Cậu nam tức đến nổi mặt vặn vẹo không ra hình gì: “Anh quen em năm năm rồi, em lại nói anh không là gì hết hả?”

“Anh đúng là không là gì mà! Anh có công khai quan hệ của chúng ta không? Ai biết quan hệ của chúng ta ra sao?”

Chỗ này là nơi công cộng, giờ ai cũng biết quan hệ của hai người rồi… An Tư Đông nói thầm, buồn bực rụt cổ đi vòng qua hai người họ.

“Hai ta đều vậy rồi còn phải nói gì nữa?”

“Đều thế nào?”

“Em nói thế nào?”

“Em làm sao biết thế nào là thế nào !”

“Em không biết? Em đã làm gì anh cũng quên rồi hả?”

“Đúng, em quên rồi!”
“Em dám nói em quên à!”
“Em làm gì không dám?”

………………

Đôi này đúng thật là 囧, nói nửa ngày toàn cũng toàn nói ra những lời vô nghĩa. Hai người đang đóng tình cảnh cẩu huyết trong phim đấy à? Còn có thể nói thêm mấy câu khiến người ta ngớ người nữa không?

Cô quá “may mắn” rồi, cảnh ngớ người xảy ra rồi…

Thấy hai người càng cãi càng hăng, đỏ mặt tía tai, lúc An Tư Đông còn cách hai người họ khoảng một mét, cậu trai đột nhiên ôm cổ cô gái, hai tay giữ đầu, há miệng ngậm xuống.

Người qua đường An Tư Đông hóa đá…

Cô hóa đá? Ảo giác? Hay là tàng hình?

Ngẩng đầu nhìn xung quanh, người đi đường cũng nhìn qua, có người còn dùng ánh mắt quỷ dị nhìn cô rồi đi nhanh qua, cái cảnh trước mặt này đúng là. Hai người kia còn đang hung hăng cắn nhau, cắn mút tới máu bay ì xèo, tay chân ôm lấy nhau, quần áo xọc xệch. Chỉ còn một từ để diễn tả cảnh này, đó là bạo hành trong tình yêu.

Phi lễ chớ nhìn, An Tư Đông đi vòng qua người họ tới tàu điện ngầm.

“Ba!” Phía sau vang lên tiếng bạt tai, tiếp theo là giọng nam hét lên: “Trịnh Tây Thần, em chỉ là ỷ vào anh yêu em thôi.”

Ý, câu này thấy quen quen…

Không đúng, đây không phải là trọng điểm! Trọng điểm là ba chữ kia!

Cô xoay người lại. Cô gái cầm điếu thuốc lên, mặt trang điểm rất đậm, cô giương mắt nhìn, cũng không biết có phải là trùng tên trùng họ không: “Tiểu Tây?”

Cô gái vừa khóc vừa chạy về phía cô: “Chị Đông Đông!” Ôm tay cô rồi trốn ra phía sau.

Cậu nam còn định đi qua kéo cô bé, An Tư Đông liền đứng ra bảo vệ Tiểu Tây, đẩy tay cậu ấy ra: “Cậu đừng xằng bậy.”

Lúc này hai người kia mới ý thức được mình đang đứng giữa đường, có người ngoài. Hốc mặt cậu nam đỏ lên: “Em không muốn gặp anh nữa, cũng quen người khác rồi, vậy anh sẽ biết điều, không xuất hiện trước mặt em nữa. Chúc em và anh kia… hạnh phúc!” Nói xong nước mắt đầy mặt rồi lảo đảo rời đi. =_=b

Tiểu Tây ngơ ngác nhìn bóng lưng cậu đó. An Tư Đông quay đầu nhìn cô bé: “Tiểu Tây, em tốt nhất là nên nói cho chị biết chuyện này là thế nào.”

Tiểu Tây bị cô trừng mắt hơi tủi thân, miệng vẫn mím, lại khóc: “Chị Đông Đông… em nên làm sao đây, chị giúp em với…”

Giúp anh hòa giải với bạn gái, giờ còn giúp anh xử lý chuyện tình tay ba của bạn gái anh, tổ tiên nhà họ An đã tạo ra nghiệp chướng gì đây!

Tiểu Tây rửa mặt xong, cuối cùng cũng đã nhìn giống trước rồi, đang ngồi ở góc phòng lau nước mắt. An Tư Đông đưa ly trà chanh cho cô bé: “Uống miếng nước đi.”

Cô bé uống một hơi hết nửa ly, bắt đầu thút tha thút thít kể: “Lớp mười em đã quen anh ấy, mẹ em không đồng ý, nhà ảnh cũng không thích… mẹ còn đánh em… chủ nhiệm tìm em nói chuyện… Tụi em vụng trộm quen nhau hai năm, hồi cấp ba anh ấy nói với em… Ảnh không thể thi vào một trường cao đẳng tốt, phải học lại một năm… thật vất vả mới lên được thành phố… lúc không gặp thì rất nhớ anh, gặp lại nhịn không được mà cãi nhau… Ảnh lớn hơn em, lần trước em tới trường ảnh… Rồi nhiều chuyện xảy ra nữa, còn có một chuyện…”

Blablabla nửa buổi, tóm lại, chính là hai học sinh yêu sớm, tính tự chủ hơi mạnh, không ai chịu cúi đầu nhận lỗi trước, tuy rằng tình cảm rất sâu nặng nhưng thường xuyên cãi nhau. Hình như không có vấn đề nghiêm trọng gì cả.

“Vậy Khúc Duy Ân lại là chuyện gì?”

Tiểu Tây chột dạ cắn ống hút: “Mẹ không thích anh ấy, em lại gạt mọi người trong nhà là mình không quen ai… Dì Khúc nhờ mẹ giúp giới thiệu bạn gái cho anh Duy Ân, mẹ rất thích anh, nói anh tốt nghiệp đại học T lại là một người thành công trong sự nghiệp, điều kiện tốt lại đáng tin gì đó, muốn em đi xem mắt với anh ấy, em không lay chuyển được mẹ nên mới đi… Gặp mặt, ấn tượng của anh Duy Ân cũng được, lễ quốc khánh hai nhà có đi chơi vài lần, mẹ liền gọi anh ấy là con rể tương lai. Trong khu đều là người quen trong công ty, em cũng hết cách… Định sau này nói rõ với ảnh, ai ngờ về trường gặp tên kia. Giờ nhớ lại còn thấy tức, chị Đông Đông, chị có biết tên kia nói gì với em không?… Ảnh nói mấy câu kia, em giận muốn điên luôn, quen nhau mà không biết em giận bao nhiêu lần rôi. Em liền chọc ảnh một chút. Chủ nhật tới nhà anh Duy Ân, dù sao anh ấy cũng chưa lần nào cãi nhau với em. Lúc hẹn trời cũng tối rồi, mà anh ấy còn nổi khùng với em, cũng không nghĩ trời tối vì muốn chạy tới nhà ảnh em còn chưa nói cho cha mẹ biết…”

Cô bé lại đúng lúc ngừng lại, uống nước chanh: “Chị Đông Đông, em biết sai rồi, chi đừng nhìn em nữa…”

An Tư Đông buồn bực hút mạnh trân châu trong ly trà sữa. Ngẫm lại cũng đúng, một cô bé xinh tươi, hoạt bát, vừa mới 20 tuổi, bên cạnh có bao nhiêu chàng trai đẹp, sao lại muốn đi xem mắt rồi quen một ông già hơn mình sáu tuổi? Không lẽ cô bé thật sự rất nghe lời mẹ?

Cô bé hình như không ngoan lắm, lớp mười đã biết yêu, ở sau lưng người lớn học hút thuốc, trang điểm đậm, trang phục lại theo phong cách phản nghịch. Nhưng cô bé cũng không phải đứa bé hư, chỉ là còn nhỏ, tính khí còn trẻ con.

Tiểu Tây cẩn thận nhìn cô: “Chị Đông Đông, chị có phải thấy em rất tệ không?”

Cô hít sâu một hơi: “Còn nhỏ thì không thể tránh khỏi sai phạm làm chuyện điên rồ, quan trọng là biết sai phải sửa, không nên gây tổn thương cho người khác.”

“Dạ…”

“Tiếp theo em định làm gì?”

“Em không biết… Em phải làm gì đây?”

Cô lại trợn to mắt: “Em phải chọn một trong hai người, toàn tâm toàn ý đối xử tốt với người kia, không nên bắt cá hai tay!”

“Dạ…” Tiểu Tây hơi mê mang, “Chị Đông Đông, vậy chị nói xem em nên chọn ai?”

Xin em đừng tin chị như vậy được không! Vấn đề như vậy em bảo chị sao trả lời ! >_<

“Em thích ai hơn?”

“Thích… Đương nhiên là thích tên kia hơn… nhưng quen tên kia mấy năm, em thấy mệt rồi, tối ngày kiếm chuyện cãi nhau với cô, buồn còn nhiều hơn vui, chẳng lẽ sau này cũng như vậy… Mẹ em nói cũng đúng, em sắp tốt nghiệp rồi, rất nhanh phải đối mặt với vấn đề kết hôn. Không có hy vọng có thể sống chung với tên kia rồi, người lớn hai bên đều không đồng ý, tụi em cũng không dám nói với gia đình, kia lại đối với em như vậy… Có lẽ em nên quên tên kia thôi, tìm một người đàn ông tốt như anh Duy Ân, tính toán cho tương lai một chút, nhưng em làm không được, luôn nhớ đến tên kia…”

Nói cả buổi, phương án cuối cùng là: Tiểu Tây về suy nghĩ kỹ đi. = =

Tiểu Tây hơi tủi thân, muốn nói lại thôi, trước khi đi còn nhịn không được nói: “Chị Đông Đông, chị đừng có tối ngày mắng em có lỗi với anh Duy Ân, kỳ thật em cảm thấy anh ấy cũng không phải rất thích em đâu…”

“Không phải em nói anh ấy đối với em rất tốt sao?”

“Tốt thì tốt, nhưng có chút hơi là lạ, không biết trước kia ảnh với bạn gái cũ có vậy không… Em cứ có cảm giác ảnh như ở thời cổ đại vậy, coi em như con nít, tối ngày cứ lên mặt dạy đời. Bạn trai bạn gái ở chung một chỗ, không phải nên… ừm thì… có chút riêng tư sao… Nhưng ảnh không muốn thân thiết với em…”

Phụt… An Tư Đông xém chút nữa phun hết nguyên ngụm trà sữa trong miệng. Chuyện riêng tư của hai người kể tôi nghe làm gì!

Tiểu Tây ngẩng đầu nhìn cô, cô vội nuốt ngụm trà sữa kia xuống.

“Chị còn nhớ cái chuyện ảnh giấu hình trong ví không? Ngày hôm qua em mới phát hiện ảnh nói cho có lệ, chứ không có để hình em, còn giấu hình kia dưới gối, lúc nằm trên giường còn lấy ra xem… bị em thấy ảnh liền làm dữ với em, còn nói sau này không được vào phòng ảnh. Hôm qua là sinh nhật ảnh, tối ảnh cũng không ở cùng em, mà lại đi tham gia cái buổi họp mặt bạn bè gì đó, em nghi là anh nhân cơ hội đi gặp bạn gái trước…”

An Tư Đông vội thay anh biện minh: “Em yên tâm, tuyệt đối không có. Họp mặt hôm qua chị cũng có đi, trừ chị ra chỉ còn một chị nữa, nhưng chị ấy có bạn trai rồi. Chị rất thân với chị đó, trăm phần trăm không có quan hệ mờ ám gì với Khúc Duy Ân.”

“Phải vậy không…” Tiểu Tây bĩu môi bóp bóp ly nước, “Dù sao, ảnh nhất định là còn nhớ chị đó. Chú Khúc và dì Khúc cũng không biết chuyện anh ấy có bạn gái, em nghi là ảnh cũng như em không còn cách nào khác đành phải đi xem mắt, định ứng phó cho qua chuyện. Em không tốt nghiệp thì không thể kết hôn, ảnh cũng không ngại, nếu thật sự tìm đối tượng kết hôn sẽ không phải như vậy ha? Có lẽ ảnh còn vui vì có thể kéo dài thời gian nữa…”

Advertisements

2 thoughts on “Nặc Sâm Đức – 16.1

  1. The nay thj con gaj nha nguoi ta e chong cho rui con dau. Doi nguoi co may co hoj dau ma cu cho doi mai duoc.dau phai ai cung roi se duoc tuong phung nhu a c

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s