Nặc Sâm Đức II- 19.1

CHƯƠNG 19

EDIT: DOL

BETA: TỬ SA

Ngày hôm sau đi du lịch, không khí lại lạnh hơn nhiều. Có vài người hôm qua nói đi nhưng giờ lại hủy hẹn, nhưng buổi đi chơi vẫn theo kế hoạch đã định. An Tư Đông lấy theo vài món đồ cần thiết cho du lịch, sữa tắm, quần áo, rồi chạy tới cửa công ty. Hoàng Ngọc Oánh đã sớm tới, người tổ chức đang gọi cho bên chủ nhà nghỉ.

Người hôm qua hẹn đã tới mà người không mời… cũng tới.

Khiếu Thiên, con thật tệ nha! Con đứng về phe nào vậy! >_<|||

Cô đứng sát vào Hoàng Ngọc Oánh hỏi nhỏ: “Sao anh lại hẹn anh ấy tới? Anh thích đi leo núi rồi ngủ chung giường với sếp lắm hả?”

Hoàng Ngọc Oánh nói nhỏ: “Cậu ấy không phải là bạn học sao, anh chỉ lịch sự hỏi thôi, kết quả cậu ấy nói đi, anh cũng không thể không cho người ta đi… Cậu ấy có xe, bên kia chỉ có một chiếc, tụi mình 9 người không đủ chỗ,…”

Hai người đang ghé tai nhau thì thầm, tự nhiên một tia mắt sắc bén bắn qua làm hai người lập tức tách ra, không hẹn mà cùng nhìn về hai hướng ngược nhau.

… Cần gì phải chột dạ chứ, cũng không phải đang làm chuyện xấu mà!

Người liên lạc với bên nhà nghỉ dập máy, lo lắng đi tới: “Dì Lưu nói hôm nay nhiệt độ trên núi xuống tới mức dưới 0 độ, sau cơn mưa đường núi rất nguy hiểm, đề nghị tụi mình không nên đi. Làm sao bây giờ?”

Mọi người đang vui lại bị tát vào một chậu nước lạnh, đều có chút thất vọng. Hoàng Ngọc Oánh nghĩ nghĩ nói: “Dù sao cũng đã ra rồi, nếu không thì đổi một chỗ an toàn hơn, thế nào?”

Mọi người tỏ vẻ đồng ý, bắt đầu bàn xem nên đi đâu.

Khúc Duy Ân bổng nhiên nói: “Đi Tây Sơn đi.”

An Tư Đông là người đầu tiên phản đối: “Đi, đi Tây Sơn cái gì, đi hơn tám trăm lần rồi, cũng không phải là người cao tuổi cần tập thể dục.”

Kỳ thật cô chỉ mới đi một lần hồi năm nhất à… Về lại chốn xưa, dễ khiến người ta thấy cảnh thương tình!

Tây Sơn ở ngay ngoại thành, chủ nhật tới đó leo núi là được nhất, vé vào chỉ có năm đồng, núi thấp, đường đi cũng có hàng tay vịnh. Mấy năm gần đây, phát triễn thành phố, xe bus hay tàu điện ngầm đều có tuyến đường tới thẳng chân núi. Nhiều người già mua vé cả năm, mỗi tuần đều leo núi coi như tập thể dục. Từ Bạch Long Đầm đổi thành Tây Sơn, khác biệt một trời một vực. = =

Hoàng Ngọc Oánh nói: “Mình cảm thấy được đó, sáng chơi ở công viên  ngay chân núi, chiều ấm chút thì leo núi, mùa này còn có thể ngắm lá hồng. Mấy bạn thấy sao?”

Mọi người bàn chút, cũng không có ý gì khác nữa, vì thế tiểu số phục tùng đa số, quyết định đi Tây Sơn.

Có một đồng nghiệp nữ bên hạng mục thứ nhất chỉ vào Khúc Duy Ân hỏi Hoàng Ngọc Oánh: “Anh này là? Hình như liên hoan lần trước không thấy.”

Hoàng Ngọc Oánh giới thiệu: “Đây là Owen, là…”

Khúc Duy Ân chen ngang: “Tôi là bạn học của An Tư Đông.”

An Tư Đông nghẹn họng, nhịn không được liếc qua trừng anh. Đều là đồng nghiệp chung công ty, cũng không phải tôi dẫn anh tới, kéo tôi vào làm gì!

Liếc qua, bắt gặp ánh mắt anh nhìn lại, cô lặng lẽ quay sang chỗ khác.

Đồng nghiệp nữ kia nói: “Tên tiếng anh, nguyên lão à.”

Hoàng Ngọc Oánh nói: “Đúng vây, Owen giờ là sếp của sếp mình.”

An Tư Đông nhạy cảm nhận ra, ánh mắt cô gái kia nhìn Khúc Duy Ân lập tức thay đổi. Loại hoạt động dành cho nam nữ độc thân này, tuy là không nói rõ, nhưng đó vẫn là mang tính chất xem mắt. Hứa Hoành Vĩ đã có bạn trai, hôm nay không có dẫn theo, mà lại dẫn theo một bạn nữ nữa đến. Bên hạng mục thứ nhất có người cũng dẫn theo một bạn nam nữa, lấy cớ đều là bạn học nên đi chung.

Cô tự nhiên cảm thấy hồi hợp.

…  Hồi hợp làm gì chứ, không phải nói là muốn quên anh à, hơn nữa mày có tư cách gì mà hồi hợp hả?

Cô tự khinh bỉ mình.

Bàn xong là đi Tây Sơn, người cũng đã tới hết, nguyên đoàn người đi tới bãi giữ xe. Chủ nhật công ty cũng không nhiều người, mà lúc này vẫn còn sớm, chỉ có hai chiếc trong bãi, cực kỳ chói mắt. Một chiếc là loại Mercedes Benz SUV màu đen sáng bóng với những đường cong khỏe khoắn, chiếc còn lại là Ben Ben Auto màu vàng nhạt đáng yêu đầu trong nhỏ.

Đồng nghiệp nam chạy xe tới lệ rơi đầy mặt: “Sớm biết mình đã nói là không có xe, mình cũng là mượn xe của chị mà.”

Hôm nay có chín người đi, năm nam bốn nữ, bàn xong quyết định ngoại trừ người lái xe, nữ ngồi Ben lớn (Benz), nam ngồi Ben nhỏ (Ben Ben). = =

Cô gái bên hạng mục chủ động ngồi ở tay lái phụ, An Tư Đông, Hứa Hoàng Vĩ và cô bạn kia ngồi phía sau. Sau xe có ba chỗ, chỗ ngồi cũng rộng rãi, không chật chội.

Lúc lên xe Hứa Hoành Vĩ nói nhỏ: “Đúng là hên, mình lần đầu được ngồi Mercedes.”

An Tư Đông nói nhỏ: “Mình cũng vậy.”

Người lái xe liếc cô qua kính chiếu hậu: “Tối thứ bảy tuần trước em không phải là đã ngồi rồi hả.”

Hứa Hoành Vĩ lập tức quay qua nhìn cô chằm chằm. Cô gượng cười: “Thứ bảy tuần trước có cuộc họp mặt bạn bè, Owen tiện đường chở mình về… Ý mình là chiếc Mercedes Benz kiểu này mình lần đầu ngồi à, ha ha ha.”

Đúng là bị kịch, nếu không phải cô cố tình chọn chỗ xa anh một chút, thì cũng không chọn ngay chỗ vừa vặn ngay tầm kính chiếu hậu của anh, giờ đầu cũng không dám xoay loạn.

Cô gái ngồi ghế phụ bắt đầu tìm đề tài: “Owen, xe anh không tệ, loại gì vậy, hình như em chưa thấy qua.”

“GLK300, mới ra năm nay.” Anh lái xe khỏi bãi, “Mercedes Benz giá cũng tầm trung, qua một thời gian là đầy đường.”

Cô gái lại giỡn: “Giá cỡ trung cũng là hiệu Mercedes Benz, nó cũng không biến thành Ben Ben được.”

Anh không đáp, chạy ra đường lớn: “Tôi phải chuyên tâm lái xe, đừng bắt chuyện với tôi nữa.”

Xem đi, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, nhiều năm vậy rồi cũng không học được tính phong độ, không thèm chừa chút mặt mũi cho con gái người ta. An Tư Đông dựa lưng ra phía sau, chuyên tâm ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ, quyết định không lắm miệng.

Advertisements

One thought on “Nặc Sâm Đức II- 19.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s