Tiểu hồng mao – 14

Chương 14: đoạt giày trong tay

Edit: Thư Kỳ

Beta: Dol

Diệp Thần hài lòng cười cười, ngẩng đầu nhìn trăng rằm nói: “Chúng ta đi đạp thanh?”

Đạp… Thanh… ?

Đỗ Phân Phân quan sát mình bởi vì đứng quá lâu mà hai chân lạnh run, vừa nhìn khuôn mặt hắn bởi vì ngủ một giấc mà tinh thần sảng khoái, bi thương hỏi: “Có thể không đi không?”

Diệp Thần trầm mặc, từ từ nói: “Phân Phân a…”

“… Hở?”

“Tại sao ngươi luôn thích hỏi lại cùng một vấn đề a?”

Đỗ Phân Phân cúi đầu, cẩn thận lau đi nước mắt rơi bên khóe mắt, “Bởi vì ta tin chắc… Kỳ tích một ngày nào đó sẽ xuất hiện !”

Diệp Thần không nhịn được vỗ vỗ đầu của nàng.

Đây là ý gì? Ý là hắn cũng bị cảm động sao?

Đỗ Phân Phân ánh mắt nai con ướt át, ngập nước ngắm nhìn của hắn.

“Phân Phân a.” Hắn thở dài, “Loại nằm mơ này, chờ đạp thanh xong rồi nói sau.”

… Nàng cũng biết, cho dù cõi đời này thật sự có kỳ tích, cũng sớm đã bị Diệp Thần cho hủy thi diệt tích .

Mặt trăng giữa trời. Ánh sáng màu bạc phát tán trên mặt đất, lộ ra một con đường trắng nhỏ.

Đỗ Phân Phân đi phía sau Diệp Thần, trơ mắt nhìn y phục của hắn cùng ánh trăng hòa hợp thành một thể.

“A.”

Mặc dù tiếng kinh hô rất nhỏ, nhưng Diệp Thần vẫn là quay đầu lại, “Làm sao vậy?”

Nàng mấp máy môi, “Mới nãy, ta cho là y phục của ngươi sẽ bị ánh trăng hòa tan.”

Diệp Thần mỉm cười, “Nga? Đây không phải là hóa vũ đăng tiên?”  ( biến thành cánh chim bay lên trời thành tiên)

Đỗ Phân Phân lo lắng nhìn hắn bị trăng chiếu lên thành y phục màu trắng, “Không đúng vậy a, ta là lo ngươi lát nữa sẽ trần truội đi ra từ ánh trăng.”

“…” Diệp Thần thở ra hỏa khí, ngón tay chỉ bên đường, “Đi bẽ lá chuối tây cho ta.” [còn gọi là ba tiêu diệp]

“Làm gì?”

“Thay ta che ánh trăng.” Mắt hắn nhìn nàng, vì ngược ánh trăng nên mặt lộ ra vẻ âm lãnh, “Tránh nó trộm y phục của ta.”

Cho nên, bảo tiêu vạn năng Đỗ Phân Phân có thêm một nhiệm vụ —— thay Diệp Thần đại nhân bung dù.

Càng đi về phía trước, nàng cảm thấy không đúng, “Ta làm sao cảm thấy… Con đường này quen quen?”

“Ngươi đoán.”

“A! đường đi tới địa lao!” Đỗ Phân Phân nhất thời nói năng kích động, ô (dù) chuối tây từ trong tay rớt xuống, rơi ngay vào đầu Diệp Thần, như con thuyền nhỏ lắt lư lắt lư.

Hỏng bét!

Nàng kinh hãi khiếp sợ nhìn lá xanh biếc kia, miệng mím chặt hơn, sau đó yên lặng lấy lá cây ra, như không có việc gì rồi giơ lên như trước.

Diệp Thần mở trừng hai mắt, “Ta mới vừa rồi thật giống như bị thứ gì đập một cái. Là ta bị ảo giác à?”

Đỗ Phân Phân gật đầu như gà con mổ thóc. Ảo giác ảo giác ảo giác…

Diệp Thần giận dữ nói: “Phân Phân a.”

Trong lòng nàng rùng mình. Bình thường hắn gọi nàng như vậy cũng không có chuyện gì tốt đẹp.

Quả nhiên, hắn vẻ mặt đau lòng nói: “Ta có thể tha thứ cho ngươi không cẩn thận phạm sai lầm, nhưng không thể tha thứ cho ngươi cố ý lừa gạt ta.”

Đỗ Phân Phân như bị đánh mạnh vào ngực.

Áy náy và ảo não giống như đâm thủng bụng sau đó chảy máu khắp người.

Đôi môi nàng run run, “Ta đây  có thể làm lại lần nữa không?”

“Uhm, có thể thì có thể.” Hắn nhíu mày, “Nhưng ta không chắc sẽ giữ lại đối thoại như vừa rồi.”

“…”

Địa lao vẫn là địa lao kia, duy nhất có thay đổi chỉ là bên cạnh đốt thêm hai hàng đèn.

Đỗ Phân Phân thật cẩn thận che trước người Diệp Thần , “Đường chưởng môn không phải nói nơi này có mười tám người kiểm soát sao?” Làm sao dễ dàng đi vào như vậy?

Diệp Thần thản nhiên đi ở phía sau, “Có ba loại khả năng.”

“Ba loại nào?”

“Thứ nhất, Đường chưởng môn gạt chúng ta.”

“Ta cảm thấy Đường chưởng môn đối nhân xử thế…” Đỗ Phân Phân định nghĩ thay Đường Khôi Hoằng giải thích mấy câu, nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút, lại giận dữ nói, “Đây cũng là một loại khả năng.”

“Thứ hai, người kiểm soát đều đã đi ngủ.”

Nhắc tới chữ từ ngủ thì Đỗ Phân Phân lại ngáp một cái, sau đó hâm mộ nói: “Ai, đây chính là phúc lợi a.” Làm sao giống như nàng…

“Thứ ba, ” Diệp Thần dừng một chút,  chậm rãi nói, “Chính là mười tám người kiểm soát đều không chung ở một nơi.”

Đỗ Phân Phân vừa định đứng thẳng lưng trong nháy mắt lại khom xuống đi, lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ là tiết kiệm được nhân lực?”

Nói là như thế, nhưng cho đến cửa phòng giam Sở Việt, bọn họ vẫn không có nhìn thấy bất kỳ cơ quan vào cản trở gì.

“Sau này Đường Khôi Hoằng dứt khoát đổi thành Đường Hống Hống.” Cái gì mười tám người kiểm soát, nói giống như thật, hại nàng lo lắng đề phòng.

“Tốt.” Diệp Thần rất sảng khoái phụ họa, “Lần sau ta cứ gọi hắn như vậy.”

Đỗ Phân Phân 囧.”Ta nói giỡn.”

Diệp Thần sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, “Ta rất nghiêm túc.”

“Kia, có thể hay không đừng nói là ta đề xướng.” Đó là chưởng môn Đường Môn a chưởng môn Đường Môn… Nghe thấy đã biết rất nhiều phương pháp, không phải người bình thương có thể đắc tội được.

“Có thể a.” Diệp Thần sờ sờ cằm nói, “Ta sẽ nói là một kẻ dùng chuối tây đập đầu ta còn chết không thừa nhận đã đề xướng.”

“…” Cái gì gọi là bụng dạ hẹp hòi? Cái này gọi là bụng dạ hẹp hòi. Đỗ Phân Phân đối với thành ngữ lĩnh ngộ hơn được một bậc.”Chúng ta rốt cuộc tới nơi này làm gì?”

“Lủi cửa.” Diệp Thần đưa tay vuốt khóa cửa, ” này, bổ nó ra.”

Đỗ Phân Phân khóe miệng vừa giật, “Này cũng không phải là dưa hấu, nhà ta dùng cũng không phải là đao dưa hấu .”

Diệp Thần lui về phía sau hai bước, trầm ngâm nói: “Ta cảm thấy Đường Hống Hống cái ngoại hiệu này…”

Ba!

Đỗ Phân Phân chậm rãi thu hồi đao, mặt không chút thay đổi nói: “Bổ ra .”

Hắn chép miệng, “Vào xem một chút.”

Đỗ Phân Phân đá văng cửa.

Phòng giam tối như mực, ánh đèn yếu ớt bên ngoài chỉ có thể chiếu một mảnh ít tới  cửa.

Đỗ Phân Phân liếc nhanh một vòng, “Không có ai.”

Không ngờ Diệp Thần lại nói: “Có người.”

Đỗ Phân Phân không phục nói: “Đâu?”

Hắn chỉ chỉ phía trên.

Không bao lâu, nàng liền nghe được một chuỗi tiếng bước chân nặng nhẹ không đồng nhất đang từ bên này đi ra.

Đến khi Đỗ Phân Phân nhìn Đường Khôi Hoằng dẫn đầu đi xuống, đột nhiên nhỏ giọng đối với  Diệp Thần nói: “Tình trạng này của chúng ta, gọi là bắt gian tại trận à?” (ý của tỷ là bắt gặp 2 người yêu đương vụng trộm, đó cũng có nghĩa là đang làm chuyện xấu lại bất ngờ bị người khác bắt gặp)

“…” Diệp Thần tránh ra hai bước.

“Không có nghĩ tới lại có thể gặp được Diệp đại hiệp và Đỗ cô nương ở chỗ này, ” Đường Khôi Hoằng lúc nói chuyện khóe miệng vẫn nhếch lên, nhưng rơi vào trong mắt Đỗ Phân Phân lại là lời nói lạnh lung không thể nói rõ.”Thật là lamg người khác bất ngờ..”

Diệp Thần đột nhiên hạ giọng nói: “Phân Phân, sao ngươi luôn không nghe lời?”

Đỗ Phân Phân chỉ ngây ngốc nhìn hắn.

Nàng như vậy, còn có thể xếp vào loại không nghe lời? Không bằng hắn nuôi chỉ vẹt cho rồi.

“Ta nói không nên tới, ngươi hết lần này tới lần khác lại muốn tới, thật là… Ai.” Giọng Diệp Thần chuyển sang nặng nề.

Không nên tới? Hết lần này tới lần khác lại muốn tới?

Đỗ Phân Phân chớp chớp mắt nhìn hắn, giống như muốn nhắc nhở, hai câu kia hắn nói sai .

Diệp Thần không đợi nàng nói chuyện, quay đầu hướng Đường Khôi Hoằng ôm quyền nói: “Đường chưởng môn, làm phiền. Sắc trời không còn sớm, không bằng tất cả mọi người tắm xong rồi ngủ đi.”

Đường Khôi Hoằng khẻ bước về bên phải, không nói tiếng nào ngăn lại đường ra của hắn, “Diệp đại hiệp, có mấy lời nên nói cho rõ thì tốt hơn.”

Diệp Thần nhíu mi, “Không muốn nói?”

Đường Khôi Hoằng mỉm cười không nói.

“Được rồi, thật ra thì lần này chúng ta…” Hắn đột nhiên vung vạt áo lên, vươn chân ra, “Là tới kiếm Sở Việt khoe ra giày mới.”

Đỗ Phân Phân chợn to con mắt.

Đôi giày gấm màu xanh có thuê hoa văn bằng chỉ bạc kia vốn hẳn nên đặt ngăn nắp ở trong tủ y phục của nàng , hiện tại lại mang vào chân hắn.

Diệp Thần vui mừng nói: “Phân Phân nói thấy chân Sở Việt mang đôi Kim Ngọc phường nửa tháng trước mới được chuyển tới, cho nên mua riêng tặng cho ta.”

Đây là nói dối, nói dối, vô sỉ nói dối!

Đỗ Phân Phân ngồi xổm trên mặt đất, yên lặng nhìn giày rơi lệ.

Mắt Đường Khôi Hoằng lóe lên, cười ha ha nói: “Vậy thì thật là không khéo. Sở Việt nói muốn thanh tịnh, cho nên ta đưa hắn đến nơi khác đi. Phiền toái Diệp đại hiệp một chuyến tay không, thật là ngại quá.”

Mặt Diệp Thần loáng một cái, đột nhiên ngừng lại trên chân của một thanh niên ở phía sau Đường Khôi Hoằng .

Thanh niên bị hắn nhìn trong lòng chột dạ, chân khẽ co rụt về .

Diệp Thần thu hồi ánh mắt, có thâm ý khác cười nói: “Xem ra đôi giày này là…dấu hiệu của Đường Môn a.”

Đỗ Phân Phân nhân tiện nhìn qua. Quả nhiên, thanh niên kia cũng mang đôi giày gấm xanh hoa văn chỉ bạc.

Đường Khôi Hoằng sờ sờ lỗ mũi cười nói: “Người trẻ tuổi nha, luôn thích xinh đẹp chút. Sắc trời không còn sớm, Diệp đại hiệp và Đỗ cô nương vẫn là sớm một chút nghỉ ngơi đi. Buổi tối đường hơi tối, đi dễ  bị ngã.”

Diệp Thần nhún vai, “Nếu như Đường chưởng môn không ngăn cửa, ta bây giờ đã nằm ở trên giường .”

Đường Khôi Hoằng ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Là Đường mỗ thất lễ.”

Diệp Thần khẽ mỉm cười, “Không sao, người già đều như vậy.”

“…”

Quay về đường cũ, Đỗ Phân Phân rối rắm nhìn giày Diệp Thần .

Vạt áo hắn quá dài, nếu không phải đặc biệt chú ý tới, căn bản sẽ không thấy giày.

“Đây là giày của ta…” Nàng nhỏ giọng lầm bầm.

Diệp Thần liếc nàng một cái, “Ngươi mang sao?”

“… Ta có thể bán đi.” Lúc ấy nhất thời xúc động mua, làm cho nàng mất hai lượng bạc tới bây giờ vẫn còn cảm thấy đau lòng.

Diệp Thần dừng lại, khóe miệng chậm rãi nhếch lên một nụ cười như có như không, “Phân Phân, ta mới vừa rồi thật giống như quên mất gọi Đường Hống Hống … May là hắn chưa đi xa, chúng ta không bằng trở lại đi?”

Đỗ Phân Phân giật mình nhìn hắn một bộ dáng tiểu nhân đắc chí, sau đó lại cúi đầu lưu luyến nhìn đôi giày kia. Trong lòng triển khai đấu tranh kịch liệt xem cái gì nhẹ cái gì nặng, cuối cùng nàng nhắm mắt lại, cắn răng nhịn đau nói: “Diệp đại hiệp, xin ngài nhận lấy đôi giày này đi.”

“Ai, cái này không tiện lắm.” Diệp Thần vừa nói ra câu nói không chút thành ý vừa mang đôi giày đi xa.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s