Nặc Sâm Đức – 25

Mới đi thi xong chui về beta liền :D, còn 2 ngày thi nữa hic hic (Tử Sa)

CHƯƠNG 25

EDIT: DOL

BETA: TỬ SA

 

Sáng sớm An Tư Đông mơ mơ màng màng tỉnh dậy, cảm thấy mắt ngưa ngứa, mò tay qua, nắm được một túm lông, không khách khí nhổ lên, lẩm bẩm nói: “Khiếu Thiên, ngủ thêm một chút nữa…”

“Khiếu Thiên là ai?”

Cô mở một mí mắt ra, một khuôn mặt đàn ông chình ình xuất hiện, sợ tới mức nhảy dựng cả người, lùi nhanh ra phía sau: “Sao anh lại ở trên giường em?”

Khúc Duy Ân kéo cô lại, ôm vào lòng: “Là em ở trên giường anh.”

“Em làm sao lại ở trên giường anh?”

“Hỏi em đi.”

Cô cũng hơi tỉnh rồi, chuyện tối qua từ từ nhớ lại. Á… hình như tự cô bò lên giường anh…

Rèm cửa sổ rất dày, nhìn không thấy cảnh bên ngoài: “Mấy giờ rồi?”

“Không biết.”

“Phải đi làm thôi! Chắc là tới muộn nữa rồi!” Tối qua ngủ trễ, bây giờ còn muốn ngủ nữa sao, chắc là trễ rồi.

“Dù sao cũng đã trễ nửa ngày rồi, xin nghỉ đi.”

Anh xoay người lấy điện thoại trên tủ giường, nằm trên giường gọi: “Alo, ông Mã à,… hôm nay có chút việc, xin nghỉ… Ừ…Tony có bên cạnh ông không?… nói với anh ấy An Tư Đông cũng xin nghỉ.”

Hai người nằm kế nhau, điện thoại ngay tai, tất nhiên nghe được giọng ông Mã : “Thu phục được rồi?”

-_-!

Anh liếc qua người bên cạnh, cô mở to mắt trừng anh. “Ừ.”

Ông Mã cười hề hề: “Tới lúc đó đừng quên mời ông mai này uống rượu mừng. Nếu như tôi đây không tuyển cô ấy vào thì cậu có ngày hôm nay sao? Tôi vừa nhìn sơ yếu lý lịch là biết cô ấy là cô bé kia, khuyên can mãi mới lừa được vào công ty mình, còn cố ý sắp khác ngành với cậu, thấy trình độ của tôi chưa?”

Ngài Mã à! Ngài là phó tổng của công ty IT hay là ông mai môi giới hôn nhân vậy hả? = 口 =

Khúc Duy Ân còn rất đàng hoàng đáp lại: Cảm ơn, nhất định sẽ mời ông uống đủ.”

Uống gì mà uống đủ hả, người ta còn chưa đồng ý đâu!

Nói xong, ném điện thoại đi, xoay người ôm lấy cô: “Xin nghỉ xong, yên tâm ngủ đi.”

“Còn ngủ? Mấy giờ rồi hả?”

“Còn sớm mà, chưa tới mười hai giờ.”

=_=

Cô bị anh làm cho không thể động đậy. Hai người nằm yên một lát, đột nhiên anh gọi cô: “Đông Đông.”

“Hả?”

“Không có gì, gọi em thôi.”

Lại nằm chút nữa, anh nói gọi: “Đông Đông.”

“Gì vậy?”

“Không có gì, chỉ muốn gọi thử.”

Lại nằm chút nữa, anh lại gọi: “Đông Đông.”

“Anh muốn gì hả?”

“Chỉ là thích gọi tên em.”

Được rồi, ngài muốn kêu thì kêu đi, bao nhiêu lần cũng không sao. = =

Lại qua một lát, cô nằm tới mức lên men: “Đứng dậy rửa mặt đi, tới giờ cơm rồi.”

Mặt anh chôn trong cổ cô, giọng buồn bực: “Cho anh ôm thêm lát nữa.”

Ôm thì ôm đi, môi anh cọ tới cọ lui làm gì hả? Cô cảm thấy hơi ngứa, co cổ lại: “Uhm… anh ôm cả đêm rồi, còn ôm chưa đủ à? Mau rời giường đi.”

“Chuyện này anh muốn làm bảy năm rồi” Giọng anh nũng nịu “Không thể qua loa.”

Trời, lại học câu nói của Nại Hà Tình Thâm. Nhưng mà đàn ông đàn an gì mà suốt bảy năm chỉ muốn ôm thôi, có phải… hơi trong sáng hay không?

An Tư Đông thấy xấu hổ, vội quăng mấy cái suy nghĩ không trong sáng của mình đi, rồi ôm anh một cách trong sáng. Người dích lên chút, anh lại lùi một chút; lại dích lên anh lại lùi về sau.

“Làm gì vậy?” Cô hỏi bất mãn.

Giọng đại gia Khúc càng kém: “Em làm gì vậy?”

“Không phải anh muốn ôm em hả, anh trốn cái gì?”

“Em nói anh trốn? Trốn cái gì mà trốn?” Anh đè mạnh cô ra, xoay người lên trên “Giờ biết rồi à? Biết rồi còn muốn tiếp không?”

An Tư Đông giơ hai tay đầu hàng, sợ tới mức không dám hó hé.

Cũng may anh rất nhanh liền ngồi dậy, xoay người xuống giường: “Anh đi rửa mặt trước, chờ anh xong rồi em vào.”

Cô nằm một hồi mới có thể cử động bình thường được. Cái cảm giác vừa rồi… thật đáng sợ… T_T

Trong phòng tắm truyền tới tiếng nước ào ào và tiếng đánh răng. Cô dựa người lên cái gối lông ngỗng, chợt nhớ tới lúc trước Tiểu Tây có nhắc anh giấu hình bạn gái cũ dưới gối, liền xốc hết mấy gối trên giường lên, ở trên giường sờ soạng một hồi, đúng là tìm được một tấm hình.

Trong hình là một cô gái trẻ đầy sức sống, tóc đuôi ngựa, không có nhìn về phía ống kính, cười rất tươi, mắt dìu dịu, một tay giơ trước mặt, môi hơi mấp mấy, nhìn đáng yêu lại quyến rũ, nhìn quen quen lại thấy là lạ.

Đúng là cái tấm hình Tôi Nhìn Thấy Bạn chụp cô mà.

Cô nhịn không được sờ lên mặt mình. Người thật so với hình kém xa nhiều vậy sao? Chẳng lẻ cô bị lão hóa nhanh vậy à, người đứng chình ình trước mặt mà Tiểu Tây cũng không nhận ra?

Cô bò xuống giường, cầm tấm ảnh đi tới phòng tắm, muốn soi gương rồi cẩn thận so sánh xem chỗ nào không giống.

Mới đẩy cửa đã thấy Khúc Duy Ân quần áo xộc xệch đứng trước bồn cầu, nghe thấy tiếng mở cửa liền quay người lại…

 ̄ 口  ̄! ! !

Hai người đều hết hồn, người thì hơi lảo đảo thiếu chút nữa ngã xuống đất luôn, người như thỏ con nhảy dựng lên định quay người chạy thì đụng ngay cánh cửa: “Anh làm gì vậy!”

Người bị nhìn vừa xấu hổ vừa giận: “Em hỏi anh làm gì hả? Không phải kêu em chờ anh xong rồi mới vào hả!”

Cái gì cũng không thấy nha, cái gì cũng không thấy nha… hình như đúng là không thấy thiệt mà? “Em làm sao mà biết, bây giờ anh mới… Sáng dậy không phải đều đi vệ sinh trước sao? Em nghe thấy tiếng anh đánh răng xong mới vào !”

“Vừa nãy như vậy em kêu anh sao đi vệ sinh? Đương nhiên là đánh răng trước rồi!”

Cái này được gọi là lộn xộn à… >_<

Lúc ăn trưa hai người có hơi xấu hổ, Khúc Duy Ân hỏi: “Muốn chơi game không?”

“Được.” Vẫn tốt hơn hai người mắt to trừng mắt nhỏ.

Cô ôm laptop tới phòng sách, mở game, nhớ tới cái acc QWE còn trong Tang Bảo vịnh, hôm qua vừa bị lộ liền logout. “Đúng rồi, hôm qua anh dùng acc phụ nói tiếng nước gì vậy?”

“Ngôn ngữ thông dụng của Alliance.” Anh nhìn cô, “ Muốn biết là nghĩa gì không?”

“Có ý gì?”

“Lên acc Tử Kỵ của em đi, rồi tới Cức Xỉ Thành.”

Cô ngoan ngoãn đăng nhập acc QWE, từ Tàng Bảo Vịnh truyền tống tới Cức Xỉ Thành, lại thấy Chu Nho Tây Sơn Hồng Diệp đâu mà chỉ có Cự Ma Tử Kỵ QQWWEE đang chờ ở đó.

Khúc Duy Ân đứng dậy: “Em qua chỗ anh ngồi.”

Hai người trao đổi máy tính, cô không hiểu gì nhìn màn hình.

[Phụ cận][QWE]: MandosBor.

[Hô to][QWE]: MandosBor!

Ý, cảnh này…

“Có phải thấy quen không? Nhớ chưa?”

Đây không phải là cái chuyện ngu ngốc cô làm vào tối sinh nhật anh à, thì ra là câu nói ấy… Ngốc chết đi được, ba chữ đó còn gì nữa, chắc chắn người chơi WOW đã từng thử nghiệm qua, nếu nói câu khác anh chắc chắn đoán không ra.

Ừm… thật ra thì đoán ra, cũng không phải chuyện xấu…

“Đông Đông” Anh đi tới bên người cô, “Đây là món quà sinh nhật anh thích nhất.”

Người nào đó còn cự nự: “Ai nói tặng anh, em kiếm để tự học mà! Soát cả tuần, ít nhất cũng phải giết hơn vạn con! Mau trả lại sách nấu ăn cho em!”

“Anh biết em rất vất vả mới kiếm ra, vì không muốn phụ tâm ý của em, anh vừa lấy được liền học.”

-_-b

“Em thì sao? Em cũng muốn học !”

“Anh làm xong Mỹ Vị Phong Xà tặng em không phải như nhau sao.”

Cô nghĩ nghĩ, làm giá hừ một tiếng: “Nể tình anh hồi trước cũng tặng em một cuốn, lần này cho anh học. Ngày nào em muốn ăn Phong Xà thì anh phải lập tức trình lên.”

“Tuân lệnh, vợ yêu.”

Vợ yêu cái đầu anh… Mặt cô hơi đỏ, cố ý nghiêm mặt: “Giờ em muốn, anh còn không mau đi câu cá biến dị.”

Trên đường tới Lục Châu Trì đi ngang qua nghĩa trang, cô đột nhiên ngừng bước, xuống ngựa dạo hai vòng nghĩa trang.

Trước kia có một pháp sư Chu Nho tên QWE, một trong lần cuối cùng login, acc cô và anh đã tới nơi này soát sách nấu ăn Mỹ Vị Phong Xà, hoặc từ chỗ này sống lại, rồi trong tình trạng bị bên Bộ Lạc vây đánh thành linh hồn đành phải logout, từ đó cũng chưa lần nào lên nữa.

Cự Ma đi phía trước quay đầu lại: “Sao vậy?”

“Không có gì.” Cô bước tiếp, đuổi theo.

Mọi chuyện đã qua, bây giờ không phải anh đang đứng trước mặt cô sao?

“Đi Ai Hào Động Huyệt không?”

“Ai Hào Động Huyệt là chỗ nào?”

“Là một Bộ Lạc mà em lại không biết Ai Hào Động Nguyệt, sao em có thể thăng cấp vậy?”

“Em mua acc…”

“Ai Hào là phó bản nhỏ cấp 15bên Bộ lạc, y như Tử Vong Quáng Tình bên liên minh, bên trong cũng có cá biến dị.”

“Có nội dung kịch tính như Ceef Van không?”

“Không có.”

“Được, đi thôi.”

“Em đổi lại acc Bộ Lạc đi, nếu không sao tổ đội…”

Giống như hồi mới tập chơi WOW, cùng nhau tổ đội, cùng đi phó bản nhỏ, cùng câu cá biến dị. Trong phó bản rất im lặng, chỉ có hai người họ, quái nhỏ đã giết sạch cũng chưa sinh ra con mới.

Tới chiều Mã Trung Lũ Bố login, một lát sau liền mật qua.

[W From][Mã Trung Lữ Bố]: Hắc hắc, Lưu Thương muội muội~~~

[W To][Mã Trung Lữ Bố]: Sớm vậy.

[W From][Mã Trung Lữ Bố]: Em xử lý QWE xong chưa?

[W To][Mã Trung Lữ Bố]: …

[W From][ Mã Trung Lữ Bố ]: Nhìn hai người đều đang ở trong Ái Hào Động Huyệt, thế giới hai người hả? Chúc mừng chúc mừng ~~~

[W To][Mã Trung Lữ Bố]: Mất mặt quá…

[W From][Mã Trung Lữ Bố]: Đừng xấu hổ~~ em yên tâm, hôm qua trong phòng chỉ có mấy người tụi chị, không ai nói ra đâu. Với quan hệ hai người thì chị không giữ bí mật được rồi~~

[W To][Mã Trung Lữ Bố]: Em sợ hội trưởng Xích Thố có ấn tượng không tốt với em…

[W From][Mã Trung Lữ Bố]: Anh ấy nhất định sẽ không như vậy. Nói em biết nha, lúc trước anh ấy theo đuổi chị cũng dùng cách này, tạo một cái QQ mới rồi thêm chị làm bạn tốt, làm bộ như hai người xa lạ để nói chuyện với chị, đợi tới khi hai người thân nhau rồi mới lộ thân phận. Anh ấy không dám cười em đâu !

囧, nhìn không ra Nhân Trung Xích Thố cũng có thời trai trẻ ngây thơ như vậy…

Quả nhiên, tối đi Raid mọi chuyện đều bình thường, Nhân Trung Xích Thố không nói gì, kéo cô vào đội. Đàn anh khoa điện tử mới vào bang miệng cũng rất kín, vì vậy chỉ có những người quen mới biết Khúc Thủy Lưu Thương là con gái chứ không phải là một cậu gay cao mét 9 nặng 300 cân, thì hầu như không có chuyện gì thay đổi.

Đúng là rất thuận lợi tới mức ngạc nhiên.

Hi vọng ông trời có mắt, mai đi làm cũng thuận lợi như vậy.

Advertisements

2 thoughts on “Nặc Sâm Đức – 25

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s