Lười thê của tổng tài- C49

CHƯƠNG 49

EDIT: HUYẾT MÂN CÔI

BETA: TỬ SA

“Thế nào rồi?” Lúc Y Thượng Tĩnh đi đến phòng làm việc thì liền bắt gặp Trương Giai Thành đang nghịch máy tính của mình, “Tư liệu trong máy tính thật sự bị trộm  phá hư rồi? Trong công ty của chúng ta có mấy máy tính bị người ta hủy vậy?” Thuận tay đem túi xách để vào ngăn kéo nhỏ cạnh bàn làm việc.

Trương Giai Thành ngẩng đầu lên, trên mặt có vài phần phẫn nộ: “Thượng Tĩnh, cô đã đến rồi! Máy tính của tôi bị người ta cướp sạch rồi, nhưng còn chưa biết của cô ra sao. Mau đến xem xem, máy tính của cô tôi mở không ra a!”

“Được!” Thượng Tĩnh đến ngồi trước máy tính, nhìn màn hình máy tính mờ mịt, mới nhớ ra còn chưa có đeo kính, lấy ra túi xách, tìm tìm đáng tiếc lại không tìm được kính, chẳng lẽ là để quên ở nhà rồi? “Trợ lý Trương, vẫn là anh đến đây đi! Tôi hôm nay không đem theo kính, nhìn không rõ lắm, tôi nói với anh, anh làm theo là được rồi!”

Một giờ tiếp theo, Trương Giai Thành dưới sự chỉ đạo của Y Thượng Tĩnh kiểm tra lại tất cả tư liệu trong máy tính một lần.

“Bọn họ hẳn là đã động đến máy tính của tôi!” Y Thượng Tĩnh buông ra một câu mang tính tổng kết, “Đáng tiếc là, bọn họ hẳn không tìm ra được thứ mà bọn họ muốn!”

Trương Giai Thành xoay người, không hiểu nhìn Y Thượng Tĩnh: “Tư liệu trong máy cô đều là tư liệu cơ mật cao cấp a, chút tư liệu bất kì nào cũng đều rất quan trọng! Làm sao có thể không tìm được thứ mà bọn họ muốn?”

Ách… Y Thượng Tĩnh do dự: bởi vì tôi không thích người khác đụng đến đồ của mình, cho nên trong máy tính tôi ngoại trừ mã hóa bình thường ra, còn đặt chương trình phòng ngự tự động, chỉ cần có người động đến máy tính, có thể tra ra phần ghi chép lại tương ứng.

“À! Tôi đoán vậy!” Y Thượng Tĩnh cười hắc hắc, “Hơn nữa, những thứ quan trọng tôi cũng không đặt ở trong máy tính, mà là ghi vào đĩa mềm. Cho nên, dù bọn họ đến trộm đồ đạc của tôi cũng tìm không ra cái gì! Nhưng đồ trong máy anh bị người ta trộm đến sao? Máy tính bị hack à?”

“Ừm!” Trương Giai Thành gật gật đầu, rờ mặt, “Sáng nay tôi nhớ ra tôi có một phần tư liệu đặt ở trong văn phòng hôm thứ sáu, không có mang đi, liền tới lấy. Kết quả là phát hiện ra vấn đề này!”

Ách, sáng nay?! Y Thượng Tĩnh nhớ là buổi sáng lúc nhận được điện thoại của Trương Giai Thành thì chỉ mới hơn tám giờ một chút a! Lúc đó Trương Giai Thành đã đến văn phòng rồi? Lúc đó thường chỉ mới rời giường a, còn nữa, chủ nhật không phải nên nghỉ ngơi sao, nghĩ sao mà lại nghĩ tới tư liệu vậy? “Ây? Bùi Nhĩ Phàm đâu?” Y Thượng Tĩnh lúc này mới nhớ tới đại boss của công ty cư nhiên không ở đây a, anh ta rõ ràng gọi điện thoại báo cho mình, thế nào lại không thấy bóng dáng?

“Anh ấy ra ngoài đi công tác rồi.” Trương Giai Thành chỉ là đơn giản nói một câu, sau đó lại nghĩ tiếp rồi nói, “Tôi bây giờ còn phải đi tìm người đến sửa máy tính nữa, nếu cô có việc gấp, cô có thể đi trước rồi.”

Chuyện gì mà lại quan trọng hơn so với chuyện máy tính của công ty bị người ta tấn công, quan trọng hơn cả việc tư liệu bị mất cắp? Lại còn tự dưng đi công tác! Không phải là đi tìm bạn gái của anh ta chứ! “Không cần tìm người khác. Để tôi!” Y Thượng Tĩnh nghĩ nghĩ nói, “Tôi cũng vậy, rất tò mò người nào sẽ đi công kích máy tính người khác vào chủ nhật! Ây, trong công ty của chúng ta tuần vừa rồi không có người tăng ca, chắc chắn sẽ không phải do Internet công kích. Bởi vậy có thể thấy được, nơi này có người cố ý đến phá hoại công ty! Vầy đi, anh đem máy tính dịch chuyển đến gần tôi, vậy là tôi có thể nhìn rõ.”

Trương Giai Thành theo lời mà làm, Y Thượng Tĩnh ở bên cạnh lại cứ lẳng lặng nhìn động tác của Trương Giai Thành. Lúc Trương Giai Thành làm xong mọi thứ, liền thấy Y Thượng Tĩnh vẫn không nhúc nhích cứ nhìn chằm chằm vào một điểm nào đấy. “Cô làm sao vậy?” Trương Giai Thành vỗ vỗ bả vai Y Thượng Tĩnh.

“Ách, không có gì!” Y Thượng Tĩnh hoàn hồn, nhìn Trương Giai Thành không đầu không đuôi hỏi một câu, “Bùi Nhĩ Phàm không phải là đi gặp bạn gái anh ta chứ?”

Ách… Trương Giai Thành bị Y Thượng Tĩnh dùng một câu không đầu không đuôi dọa cho thất thần, sau một lúc lâu, khóe miệng giương cao, không ngừng chớp mắt, thực nhiều chuyện hỏi: “Cô hỏi việc này làm gì? Chẳng lẽ cô là đang…”

“Nói lung tung! Tôi chỉ là đang nghĩ, trong công ty ra loại sự tình này, ông chủ như anh ta thế nào không tự mình đến đâu? Còn nữa a, tôi là mới đổi số điện thoại, trong công ty này trừ bỏ Duy Nhã ra, cũng chỉ có Bùi Nhĩ Phàm có số mới của tôi!” Y Thượng Tĩnh thật muốn đánh bay chính mình, sao lại đột nhiên không nghĩ gì đã đem suy nghĩ trong đầu nói ra! Mắt thấy Trương Giai Thành lúc nghe nói Bùi Nhĩ Phàm có số điện thoại mới của cô mà người khác không có thì lại càng không ngừng chớp mắt, vẻ cười cũng càng thêm đen tối, Y Thượng Tĩnh đoán rằng Trương Giai Thành nhất định là đã hiểu lầm cái gì rồi, “Đem nụ cười chán ghét kia thu lại cho tôi, tôi sợ tôi sẽ nôn ra bữa sáng vừa ăn mất! Bùi Nhĩ Phàm là cấp trên của tôi, anh ta có số mới của tôi là chuyện bình thường, chỉ là để thuận tiện liên lạc.”

“Vậy sao lại không cho tôi?” Trương Giai Thành vô tội tiếp tục chớp mắt, “Công việc của hai chúng ta cũng là có quan hệ chặt chẽ a!”

Hiện tại lại không cần anh pha cà phê giúp tôi, mà tôi lại không muốn đắc tội với bạn gái anh, nên tôi cho anh số mới để làm gì a (HMC: Khụ! Điển hình của loại người qua cầu rút ván, qua sông đoạn cầu a)! Chúng ta cũng không phải rất thân thiết! Y Thượng Tĩnh đảo mắt, thầm nghĩ. Sớm biết vậy sẽ không cho Bùi Nhĩ Phàm số mới, xem đi, hôm nay nắng đẹp, đúng là thời gian tốt nhất để ngủ, thế nhưng buổi sáng đẹp liền phí vào việc này rồi! Bất quá, nghịch máy tính cũng đâu phải không thể! “Trợ lý Trương, chúng ta bắt đầu đi, tôi còn phải về nhà ăn cơm trưa nữa!” Y Thượng Tĩnh lại bắt đầu nói sang chuyện mà cô am hiểu nhất, “Công ty chúng ta có mấy máy tính bị hỏng? Anh đem nó bật lên, nối mạng nội bộ, những chuyện còn lại cứ để tôi làm!”

“Cũng chỉ có hai cái là máy trong phòng làm việc của tôi với cái trong phòng cô!” Trương Giai Thành mặt không thay đổi nói, “Bọn họ lần này hành động cũng quá lộ liễu đi!”

Bọn họ? Bọn họ nào? Y Thượng Tĩnh lặng lẽ suy đoán trong lòng, nhưng ngón tay thì lại không ngừng bay múa trên bàn phím. Hai giờ trôi qua, Y Thượng Tĩnh gõ xong những ký tự cuối cùng, khóe miệng giương lên nụ cười tươi: “Per­fect!” Sau đó cầm lấy cái chén  ở trên bàn, muốn đến phòng giải khát pha cho mình một ly trà hoa thì lúc xoay người liền bắt gặp Trương Giai Thành đang nghiêng người dựa vào một bên bàn, một tay nâng cằm, như đang có suy nghĩ gì.

“Uy ! Anh đang ở đây làm gì? Chẳng lẽ chuyện của anh đã làm xong rồi? Nếu thật sự không có việc gì làm thì liền ra ngoài phơi nắng cho tốt a!” Lúc này tâm tình Y Thượng Tĩnh rất tốt, toàn tâm thoải mái, liền nở một nụ cười chân thành tha thiết, đi đến bên Trương Giai Thành, một tay cầm cái tách rỗng, một tay gõ nhẹ mặt bàn, thực thanh thản, cũng rất ung dung lười biếng.

“À! Nếu nó không phải là người anh em của tôi, tôi thật sự rất muốn cùng nó tranh một trận đó!” Trương Giai Thành nhìn chằm chằm vào Y Thượng Tĩnh, không khỏi nói một câu làm cho Y Thượng Tĩnh nghe thấy khó hiểu, nhưng Y Thượng Tĩnh còn chưa mở miệng hỏi rõ thì Trương Giai Thành cũng tươi cười, nói: “Hiện tại không có việc gì, không bằng chúng ta cùng đi uống ly cà phê?”

Y Thượng Tĩnh nhíu mày, cười nói: “Được! Có cà phê miễn phí, dại gì không uống!”

Ách… Hình như người ta cũng không có nói là muốn mời khách nha! Trương Giai Thành vừa lắc đầu vừa cười nói: “Đương nhiên là miễn phí , tôi cũng không có thói quen để phái nữ trả tiền!” (HMC: ai nha, ngượng ghê cơ)

Y Thượng Tĩnh hơi quẫn, nhưng vẫn rất tự nhiên đặt cái tách trên tay xuống, tắt máy tính, cầm túi xách lên, lại bỗng nhiên nói một câu: “Trợ lý Trương, chúng ta có nên mời thợ khóa đến làm lại khóa không? Ừm, tốt nhất ở chỗ công cộng như trong công ty chúng ta, ví dụ như trên lối đi hành lang, văn phòng nên lắp camera, như vậy, có thể sẽ tương đối an toàn.”

“Ừm, có thể suy nghĩ!” Trương Giai Thành cũng gật gật đầu, “Nhưng như vậy, không biết các công nhân viên sẽ có phản ứng gì a, giờ nào phút nào cũng bị người khác giám thị, sẽ khiến nhân viên cho rằng ông chủ không tín nhiệm bọn họ a!”

Y Thượng Tĩnh đồng ý gật đầu, cảm giác bị người ta giám thị rất là không tốt, hơn nữa như vậy trong công ty ai không chăm chú công tác là có thể bị thủ trưởng phát hiện, nói cách khác, mình vô cùng có thể là người đầu tiên đứng mũi chịu sào!

Một đoạn nhạc dễ nghe vang lên, Y Thượng Tĩnh vội vàng lấy di động của mình ra: “Alô! Tôi là Y Thượng Tĩnh, xin hỏi ai vậy ạ? Cần tìm người nào?”

“Tôi là Bùi Nhĩ Phàm! Tìm cô!” Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói không nhanh không chậm của Bùi Nhĩ Phàm, “Tôi bây giờ đang ở thành phố B, cô đem dự án hợp tác của công ty chúng ta cùng công ty Phi Đằng thành phố B mang đến cho tôi trước 14h30’.”

14h30′? Trong đầu Y Thượng Tĩnh chợt lóe, bây giờ là 10h40’, mà từ thành phố S đến thành phố B, cho dù là ngồi máy bay cũng phải gần ba giờ! Hơn nữa thêm thời gian mua vé máy bay, thuê xe, chờ máy bay, ít nhất cũng phải 1-2 giờ nữa! “Bùi Nhĩ Phàm, anh có lầm hay không vậy! Thời gian ngắn như vậy, làm sao có thể đem đồ an toàn giao đến tận tay cho anh chứ? Tôi đem tư liệu dùng chuyển phát nhanh đến đó không phải được sao?”

“Tôi muốn dùng nguyên kiện!” Bùi Nhĩ Phàm không nói thêm gì, “Tôi tin thư ký Y sẽ có biện pháp đem đồ đưa tới đúng giờ!” Một câu này, tuy rằng trông như không chút để ý, nhưng Y Thượng Tĩnh lại nghe ra bên trong là ngữ khí ra lệnh cùng uy hiếp!

“Vâng! Xin phó tổng yên tâm, đồ tôi nhất định sẽ đưa đến đúng hạn! Bất quá, phí đi công tác lần này phải nhờ công ty chi trả toàn bộ rồi!” Y Thượng Tĩnh đem ra nụ cười mỉm đã được công thức hoá, mặc dù đối phương nhìn không thấy, nhưng đây lại là thói quen bất thành văn của Y Thượng Tĩnh.

Cúp điện thoại, Y Thượng Tĩnh cười cười xin lỗi với Trương Giai Thành: “Thực xin lỗi, phó tổng có văn kiện khẩn cấp muốn tôi đưa qua, cho nên không thể cùng uống cà phê với anh rồi. Không bằng hôm khác tôi mời anh?!”

“Được! Đây là cô nói nha! Tôi sẽ nhớ kĩ !” Trương Giai Thành cũng cười cười, “Vậy cô mau lên, ách, tôi thấy vẫn là tôi đưa cô đến sân bay thì tốt hơn, như vậy cũng có thể tiết kiệm được một ít thời gian!”

“Ừm. Vâng! Cám ơn anh!”

2 thoughts on “Lười thê của tổng tài- C49

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s