Tiểu nương tử thích khóc – Chương 6.1

 

Chương 6:

Ở Côn Minh không có mùa thu đông, bốn mùa đều như mùa xuân, kỳ thật cũng không phải là hoàn toàn không có, mùa đông thì vẫn nên mặc áo choàng,mùa hè mặc áo mỏng. Mói là đông ấm hạ mát thì đúng hơn.

Hơn nữa ở Côn Minh ngày đên biến hóa tương đối lớn, ban đêm lạnh, ban ngày nóng. Đặc bặt là sau cơn mưa thì biến hóa còn lớn hơn nữa; cả một ngày mưa thì sẽ làm ngừoi ta cảm thấy đang hè chuyển sang đông, rồi lại chuyển cái từ đông sang hạ. Không phải bốn mùa như mùa xuân mà bốn mùa như nhau, mỗi ngày đều như vậy.

“ Phu quân”

Phương Anh nghe tiếng gọi thì ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy Hương Trụy Nhi  cầm áo choàng vội vội vàng vàng chạy tới, chưa dừng bước đã đem áo choàng phủ lên người hắn.

“ Ngươi lại quên khoát thêm áo khi ra ngoài!”

“Không lạnh nha!”

“Buổi sáng vừa đổ mưa , sao lại không lạnh!”

Hương Trụy Nhi  một bên cứng rắn kéo cánh tay hắn mặc vào áo, một bên thầm thì nói lảm nhảm.

“Nhất là thương thế của ngươi vừa mới tốt lên không bao lâu, đằng đẵng bốn tháng nha, bệnh nặng đều đã khỏi hẳn, nhưng Nhị thúc còn nói tốt nhất cho ngươi tĩnh dưỡng một, hai tháng, làm cho thân mình cường tráng lên một chút, miễn cho đến già lại ốm đau, có thể thấy được ngươi lần này bị thương có bao nhiêu nghiêm trọng, ngươi còn……”

Phương Anh cười cười, nâng cằm của nàng lên nhìn vào mắt nàng.

“Ngươi căn bản là không lạnh, đúng không? Ngươi có nội công, cũng không sợ lạnh, đúng không?”

Hương Trụy Nhi không hiểu . “Kỳ thực, nếu lạnh đến đóng băng, ta cũng sẽ lạnh.”

“Bởi vì nội công ngươi không đủ cao.” Phương Anh buông tay, khoát vai nàng đi về phía trước. “Nhạc mẫu nói cho ta, ngươi không thích luyện võ, luôn luyện để ứng phó.”

Hương Trụy Nhi ngượng ngùng le lưỡi. “Luyện võ công lại không vui.”

“Nhưng mà, ta thật sự là không nghĩ tới ngươi biết võ công đâu,”

Phương Anh lẩm bẩm nói. “Thấy thế nào cũng không giống, thật sự là không thể hiểu nổi.”

Nếu không phải sự thật trước mắt, hắn cũng không nghĩ đến tiểu nương tử nhát gan lại thích khóc này của hắn lại là một vị nữ hiệp , may mắn tính tình của nàng ôn thuần hoà thuận, bằng không nhất định là một cái nam nhân bà, thế thì hắn ăn sẽ không tiêu nha.

“Thực xin lỗi, ta hẳn là nên nói cho phu quân sớm một chút, ta sẽ được đi theo phu quân……”

“Đi làm gì? Đánh giặc?” Phương Anh dở khóc dở cười liếc mắt nhìn nàng một cái. “Ngươi nói đùa sao? Lúc ấy ngươi còn mang thai!”

“Mộc Quế Anh cũng ở trên chiến trường sinh đứa nhỏ thôi!” Hương Trụy Nhi ngập ngừng nói.

“Bậy bạ,” Phương Anh cười nhạt nhướng mắt.

“Đó chính là trong tiểu thuyết, sự thật căn bản là không có Mộc Quế Anh!”

“Sao?” Hương Trụy Nhi kinh ngạc ngẩng mặt nhìn hắn. “Thật vậy chăng?”

“Đương nhiên là thật, Dương Văn Quảng là con Dương Lục Lang, hắn cưới bốn vợ, Đỗ Nguyệt Anh, Đậu Cẩm Cô, Bảo Phi Vân cùng Đài Thiện công chúa, Dương Tông Bảo là con Dương Ngũ Lang, hắn cưới ai ta cũng không biết, nhưng cũng không phải Mộc Quế Anh.”

Dương Văn Quảng không phải con Dương Tông Bảo sao?

“Nhưng câu chuyện ta nghe được lại không phải vậy!”

“Vô nghĩa, câu chuyện chính là câu chuyện, luôn không đúng với sự thật.”

“Vậy câu chuyện Dương gia tận trung mà chết thì sao?”

“Ha ha, trừ bỏ Dương Nghiệp ở bên ngoài, còn lại không giống, hơn nữa sáu huynh đệ Dương gia đều có con cháu……”

Hai người một bên tán gẫu một bên đi đến ven hồ Côn Minh, tìm một tảng đá lớn ngồi xuống, Phương Anh vẫn như cũ ôm lấy Hương Trụy Nhi, Hương Trụy Nhi vô cùng thân thiết tựa vào trước ngực Phương Anh, lẳng lặng nhìn bóng cây, một lúc lâu không có người ra tiếng.

“Phu quân.”

“Sao?”

“Ngươi đang nghĩ cái gì?”

“Ta nghĩ hồi kinh đi bái tế mộ cha, nhưng chỉ sợ tạm thời là không có khả năng.”

Bởi vì Phương Chính chết trận, hắn là trưởng tử, kế thừa chức vụ phụ thân, mạc danh kỳ diệu tựu trở thành quan nhị phẩm , đóng ở Vân Nam phủ.

Nếu là một năm trước, hắn nhất định sẽ nghĩ cách đem chức chuyển cho Phương Thụy, nhưng hiện tại, hắn thay đổi chủ ý.

“Vậy, ngươi không tức giận sao?”

“Con Mộc Thịnh đều đã chết, ta còn có cái gì tức giận?”

“Không, ta là nói……” Hương Trụy Nhi chần chờ một chút. “Nương, còn có…… Ta.”

“Nhạc mẫu cùng ngươi?” Phương Anh cúi xuống nhìn, vẻ mặt hoang mang. “Vì sao?”

“Nếu…… Nếu mười năm trước nương ta giết Mộc Thịnh……” Hương Trụy Nhi cúi đầu  nói nhỏ.

Phương Anh nói, “Ta đã hiểu, ngươi nghĩ rằng ta và cha là do Mộc Thịnh hại chết, cho nên nguyên nhân là do nhạc mẫu và ngươi?” Hắn lắc đầu. “Không, không phải như vậy, kỳ thực cha ta đã sớm dự đoán được khi hắn xuất binh, Mộc Thịnh có khả năng sẽ thừa cơ hội diệt khẩu, nếu muốn tránh cha vẫn là tránh được, nhưng hắn vẫn liều lĩnh xuất binh……”

“Vì sao?” Cha đã rõ, vì sao còn muốn chính mình tiến vào cậm bẫy ?

“Vì ta.”

“Vì phu quân?”

Phương Anh ngẩng mặt, hồi tưởng, trên môi nở một nụ cười. “Bởi vì cha muốn dạy ta, thân là một người nam nhân, phải như thế nào mới có thể cúi đầu và ngẩng đầu không thẹn với trời đất, công tư không thẹn với lòng người, thân là một quân nhân, cái gì là trách nhiệm, cái gì nên lựa chọn, hắn không cần hy sinh sinh mệnh của hắn, chỉ để ý ta có thể hiểu được lời dạy của hắn hay không.”

Tuy rằng nghe không hiểu lắm, nhưng……

“Cha rất vĩ đại!” Hương Trụy Nhi cúi thấp đầu, mũi không nhịn được chua xót, nàng thực sự rất nhớ cha.

“Đúng vậy, thân là nam nhân, hắn thật vĩ đại: Thân là phụ thân, hắn càng vĩ đại!” Phương Anh kính trọng tán thưởng.

“Còn có, hắn là cha chồng tốt nhất trên đời!” Hương Trụy Nhi nói.

“Hơn nữa đối với nương, hắn hẳn là cũng là trượng phu  tốt nhất.”

Phương Anh trêu tức . “Còn có sao?”

Hương Trụy Nhi không hé răng, thật lâu sau mới sợ hãi ngẩng mặt. “Nhưng là, vô luận phu quân nói như thế nào, sự thật là, nếu năm đó  Mộc Thịnh chết……”

Tiểu nữ nhân này có đôi khi thật đúng là ngoan cố!

“Cho dù thật sự là như thế, nhưng ở phút cuối cùng, cha ta còn muốn ta chuyển cho nhạc mẫu một câu……” cánh tay Phương Anh ôm thê tử thật chặt. “Hắn không trách nàng. Xem ra, cha có thể thông cảm  nguyên nhân nhạc mẫu buông tha Mộc Thịnh, có lẽ nhạc mẫu thực sự sai lầm rồi, nhưng hối tiếc cũng không có khả năng thay đổi quá khứ, cha nói cho ta điểm này, cho nên ta cũng có thể thông cảm cho lỗi của nhạc mẫu, lại càng không nghĩ tới chuyện lãng phí thời gian làm chuyện vô nghĩa, ngẫm lại tương lai nên làm cái gì, đây mới là chuyện  ta nên nghĩ. Huống chi……”

Hắn sờ nhẹ môi nàng. “Được rồi, thực ra, ta thật sự luyến tiếc trách cứ ngươi, năm đó ngươi cũng  mới sáu tuổi, căn bản còn không hiểu chuyện, trách cứ ngươi rất không có đạo lý, cái gọi là yêu ai yêu cả đường đi, vì đã luyến tiếc trách cứ ngươi, ta cũng không muốn đi trách cứ nhạc mẫu, dù sao vô luận như thế nào, cha ta đều không thể sống lại, các ngươi cũng không phải cố ý, vậy sao không buông tha lòng mình, rõ ràng đã quên chuyện này, chỉ cần nhớ cha ta là oanh oanh liệt liệt chết trận là đủ rồi.”

Thế nhưng vì nàng, hắn liền dễ dàng tha thứ mẫu thân nàng vì đã phạm sai lầm, trên đời này còn có ai đối với nàng vừa ôn nhu và tốt như thế.

“Phu quân, ngươi……” Hương Trụy Nhi nghẹn ngào. “Ngươi đối với ta thật tốt quá!”

“Luyến tiếc đối với ngươi không tốt, đành phải đối ngươi tốt thôi !” Phương Anh buồn cười liếc  mắt.

“Phu quân!” Hương Trụy Nhi kề ở trước ngực hắn nức nở, rất muốn nói cho hắn nàng có bao nhiêu sao thương hắn, nhưng nàng nói không nên lời, bất quá nàng tin tưởng hắn nhất định biết, bởi vì hắn thông minh như vậy, săn sóc nàng như vậy nha!

“Tốt lắm, lão bà, đừng khóc, ta sẽ đau lòng!” Nâng mặt nàng, Phương Anh ôn nhu tinh tế hôn nước mắt nàng, vấn đề là, nước mắt của nàng tựa hồ thế nào cũng không dừng được, hắn đành phải hôn cái miệng nhỏ không ngừng khóc của nàng.

Quên đi, hắn dứt khoát lấy tay áo lau có vẻ mau hơn

Mang cặp mắt đẫm nước mắt  trộm dò xét hắn. “Phu quân, ngươi thực sự một chút cũng không khổ sở sao?”

Phương Anh nở nụ cười, buông cánh tay, dùng sức ôm nàng, “Mất đi cha, sao có thể không khó chịu, trên thực tế, ta là thống khổ đến chết, hận không thể cùng cha cùng nhau sóng vai chết trận. Bất quá……” Mắt của hắn hơi hơi nheo nhớ lại. “Nhớ lại chuyện cuối cùng cha dạy ta, hắn muốn ta nhớ kỹ, con người phải luôn luôn đi về phía trước, có thể nghỉ ngơi, cũng có thể quay đầu lại, nhưng tuyệt đối không để bị quá khứ ràng buộc, càng không thể đứng yên một chỗ. Cho nên……”

Hắn lại lần nữa nâng cằm nàng lên, ý niệm kiên định biểu lộ không sót.

“ Ta thống khổ , ta bi thương, khi ta nằm trên giường bệnh không thể dậy nổi ta đã dùng thời gian đó đẻ nhở thương hắn, thỉnh thoảng có thời điểm ta khóc rống nhưng các người không thầy được. Nhưng khi ta có thể xuống giường ta có thể đi về phía trước, ta có thể quay đầu tưởng niệm cha nhưng không thể bị thống khổ ràng buộc, nếu không đã phụ lại lời dạy bảo của hắn…”

Lại cuối xuống nhìn  nàng. “Đúng vậy, hiện tại ta tuyệt không khổ sở, ta thật nhớ thương cha, nhưng sẽ không vì thế mà cảm thấy thống khổ, bằng không cha sẽ đối với ta thất vọng, nếu hắn còn sống mà nói, tám phần  sẽ bắt ta quỳ lỵ trước bài vị tổ tiên ba ngày.” Hắn cười nói. “Ngươi cũng giống nhau, cha thương ngươi nhất, hắn thích nhất nhìn ngươi cười, cho nên, không cần lại khổ sở, được không?”

Hương Trụy Nhi lập tức khụt khịt, cứng rắn lâu nước mắt, hiện một chút cười. “Ta sẽ cố gắng.”

Lại một lần nữa dùng tay áo lau nước mắt còn lưu lại ở trên má nàng, Phương Anh hôn môi nàng một chút, “Đúng rồi, đây mới là lão bà ngoan của ta!” Hắn cười cười, lại đảo mắt nhìn phía hồ Điền Trì, hai ba con chim tao nhã bay vút mặt nước mà qua, vui thích mà thản nhiên, liền như tâm tình hắn giờ khắc  này.

“Không biết ta có thể hay không giống chúng nó như vậy bay vút mặt nước?” Hắn thì thào tự nói.

“Đương nhiên có thể, ta làm được. Nhưng mà vẫn là tứ thúc khinh công tốt nhất, ngươi có thể gọi hắn chỉ  ngươi.” Hương Trụy Nhi nhỏ giọng lộ ra cơ mật.

“Vậy sao, thực sự?”

“Ân, về phần lục thúc, hắn kia một tay trảo công khá hung hãn, trên giang hồ nghe nói người chứng kiến đều sợ đã chết!”

“Còn có gì nữa?”

“Thất thúc, ám khí của hắn thiên hạ vô địch!”

“Ừ ừ ân.”

“Nhị thẩm nhi đao kiếm song tuyệt, còn có dải băng  của nương…… Ách, ta nghĩ nam nhân vẫn là dùng roi đi!”

“Muốn ta sử dụng dải băng, trước làm cho ta đổi váy, mang giày thêu đi!” Phương Anh lẩm bẩm.

Hương Trụy Nhi rốt cục nở nụ cười. “Nên nói ngươi chỉ có thể dùng roi thôi!”

Phương Anh nhún nhún vai. “Nhạc phụ đâu?”

“Cha sao?” Hương Trụy Nhi nghĩ nghĩ. “Chưởng lợi hại nhất, nhưng là hắn không muốn dính máu, bởi vậy bình thường đều là sử dụng cây quạt.”

“Thì ra là thế.”

“Nhị thúc dùng độc, y thuật cũng giỏi, về phương diện võ công, hẳn là chỉ công mạnh nhất.”

“Chỉ công?”

“Điểm huyệt á!”

“Điểm huyệt a…… Là nói ta có thể tùy lúc muốn ngươi liền thượng ngươi, chỉ cần điểm huyệt của ngươi sao?”

“……”

Tháng giêng năm nay, Phương Chính bỏ mình. Tháng bảy, Phương Anh đến phủ Vân Nam báo danh, bởi vì hắn quyết định muốn đem những người nhà ở Côn Minh bảo vệ. Vì vậy hắn mua một biệt thự khá lớn ở ngoại thành, vì biệt thự trong thành quá nhỏ không thể chứa hết toàn bộ người nhà hắn.

Lại nóim ở trong thành Côn Minh dân bình thường ở cũng rất ít, chủ yếu là nhà riêng Mộc thị, Vương phủ, biệt thự cùng chùa miếu. Dân chúng đa số ở ngoại thành, chợ cũng ở ngoại thành, ngay cả các biệt thự của vương công hiển quý , sĩ phu cũng ở nhiều, bởi vậy ở ngoại thành có vẻ tiện hơn.

Khởi hành, hắn cùng Hương Trụy Nhi thương lượng muốn ai trở lại kinh thành đón  người, nhưng đám người kia lại chính mình chạy tới, bất quá các nàng cũng thuận đường mang đến cho hắn một thứ và một người mà hắn khát vọng nhất.

Bài vị  Phương Chính cùng con của hắn.

“Cha, đứa con bất hiếu dập đầu với người!”

Đối với bài vị phụ thân, Phương Anh cung kính quỳ trên mặt đất dập đầu ba cái, Hương Trụy Nhi cũng quỳ gối như hắn sau đó cũng dập đầu theo.

Sau đó, hắn ngước mắt nhìn bài vị hồi lâu, hồi lâu, hốc mắt đỏ, nhưng hắn không khóc, ngược lại còn cười.

“Cha, ngài nhìn thấy không? Anh nhi đã đến đô sử  báo danh, sau này, mời ngài tiếp tục xem, ta se là  quân nhân khẳng định sẽ làm được so với cha càng oanh oanh liệt liệt, cho dù ở dưới chín suối, ngài cũng sẽ cười ha ha, đắc ý vô cùng! Còn có……”

Hắn cười càng trong sáng. “Ngài muốn ta nhớ kỹ chuyện gì ta cũng đều nhớ kỹ, xem, ta cũng không có vì  mất đi ngài mà bị thống khổ ràng buộc , càng không có lãng phí thời gian ăn năn , tâm tình đau xót  sớm bị ta dứt bỏ, ta nhìn thẳng vào tương lai, cho dù ta quay đầu xem, cũng chỉ thấy ngài từ ái, ngài yêu đậm sâu, vì thế ta lại tiếp tục đi phía trước, cũng càng kiên định, cũng có lực lượng……”

Hít sâu một hơi, hắn yên lặng nhìn chăm chú vào bài vị, “Cha, cho dù hiện tại ngài đã không còn, cha vẫn là trụ cột lớn nhất  của Anh nhi, cho nên, cha, mời ngài nhìn cẩn thận, Anh nhi tuyệt sẽ không làm cho ngài thất vọng!” Dứt lời, hắn lại dập đầu ba cái, chợt đứng dậy, cũng nâng Hương Trụy Nhi dậy.

Một bên, Phương phu nhân rưng rưng mỉm cười. “Thật tốt quá, Anh nhi, ngươi nguyện ý kế thừa chức trách cha ngươi, tiếp tục vì triều đình, vì thiên hạ dân chúng cống hiến sa trường, cha ngươi cũng có thể mỉm cười sáng mắt.”

“Vâng, nương, Anh nhi hội đem hết toàn lực.”

“Vậy là tốt rồi, như vậy……” Phương phu nhân đưa ra đứa nhỏ trong lòng. “Xem con ngươi đi!”

Khẩn cấp tiếp nhận, mới liếc mắt một cái, Phương Anh liền bật thốt lên nói: “Ngoan ngoãn, thật đúng là giống ta!”

Nhất thời, mọi người ầm ầm phá ra cười, bởi vì con hắn có ngũ quan không giống hắn

“Tiểu tử này, sẽ không cùng ta giống nhau……” Nói còn chưa nói xong, hắn đột nhiên nở nụ cười, bởi vì con nở nụ cười, ngay sau đó, hình ảnh tươi cười của hắn dừng lại, lông mày nhứong cao. “Này tiểu quỷ cư nhiên so với ta càng phá hơn, ngay cả lão cha như ta đều bị ngươi phá!”

Mọi người lại là ôm bụng cười to.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s