Tiểu nương tử thích khóc – Chương 8.1

Edit + Beta : Tử Ly

Chương 8.1:

Một năm, trôi qua.

Nguyên tiêu, trôi qua.

Thanh minh, cũng trôi qua.

Trước tết Đoan Ngọ nửa tháng, Tiếu Diêm La quyết định mang Khóc Diêm La về thiên sơn, bởi vì cái gì nên dạy đều dạy xong rồi, còn lại là chính là vấn đề của Phương Anh, nếu muốn hấp thu toàn bộ thì tùy ý hắn, phải tự chính hắn đi nghiên cứu, đi lĩnh ngộ, đi luyện tập.

Cao thâm võ học đều không phải có thể một lần là xong.

“Ngươi hiện tại võ nghệ cùng công lực đều cao hơn so với Trụy Nhi rất nhiều, nhưng nếu là ngươi không thể vận dụng thuần thục, vẫn là thất bại so với  nàng.”

“Thuần thục cũng vô dụng, ta vĩnh viễn cũng không thắng được nàng, nước mắt nàng quá lợi hại!” Phương Anh lẩm bẩm nói.

Vì lời nói này của hắn mang hai ý nghĩa, Hương Trụy Nhi đỏ mặt, những người khác đều nở nụ cười.

Hương Trụy Nhi nếu xuất ra võ công khóc của nàng, thì bất luận kẻ nào đều chỉ có thể đầu hàng, nhưng về phương diện khác là tỏ vẻ hắn đối Hương Trụy Nhi sủng ái, chỉ cần Hương Trụy Nhi rơi lệ, hắn không nhượng bộ cũng phải nhường bước.

“Bất quá có một việc phải cảnh cáo ngươi trứơc.” Tiếu Diêm La nói, cũng hướng Độc Diêm La nháy mắt ý bảo.

Độc Diêm La tiến lên, xem mạch của hắn, một lát sau, hắn buông ra.

“Nhớ trên người ngươi còn có mười ba cây kim?”

“Có hơn mười cây kim đâm vào trong cơ thể chính mình, ai dám quên, nếu không cẩn thận nhổ ra làm sao bây giờ?” Phương Anh lẩm bẩm. “Nhị thúc phải giúp ta lấy ra sao?”

Độc Diêm La cùng Tiếu Diêm La liếc mắt một cái, lại liếc mắt Hương Trụy Nhi một cái, chần chờ một chút.

“Không,kim  trên người ngươi không thể lấy ra, nếu lấy ra, ngươi nhất định phải chết!”

Quả nhiên, Hương Trụy Nhi lập tức sợ tới mức mặt trắng bệch, Phương Anh lại chỉ là giật mình mà thôi.

“Nhớ kỹ,” Độc Diêm La biểu cảm dị thường nghiêm túc. “Nếu có một ngày,kim châm  trên người ngươi bắt đầu tự rớt ra, chính là thân thể của ngươi cảnh cáo ngươi, ngươi không thể lại đánh giặc……”

Hương Trụy Nhi kinh hãi, suýt nữa thét chói tai. “Sẽ…… sẽ tự mình rớt ra? Kia…… Kia……”

“Yên tâm, chỉ cần rớt ra ít hơn 6 cây thì sẽ không vấn đề gì, tĩnh dưỡng 1 tháng sẽ không vấn đề gì, bảy cây đồng thởi rơi ra mới nguy hiểm, ngay cả như vậy, chỉ cần ngươi kịp thời trở về, thì sẽ không có vấn đề gì lớn” Độc Diêm La ôn nhu trấn an nàng: “ Đến đây, ta sẽ chỉ ngươi cách đặt kim châm trở lại”

Nói xong, hắn đem Hương Trụy Nhi kéo đến một bên  cẩn thận giải thích, mà Tiếu Diêm La cùng Khóc Diêm La đem Phương Anh kéo đến bên kia thấp giọng năn nỉ.

“Vì Trụy Nhi, đến thời điểm đó, ngươi có thể vì nàng, lập tức từ quan về hưu được không?”

“Không thành vấn đề!” Phương Anh không cần nghĩ ngợi đáp ứng, “Bất quá……”

“Ta biết, tin tưởng đến lúc đó, ngươi tất nhiên đã là hoàng thượng cực kì coi trọng thần uy hổ tướng,” Tiếu Diêm La dùng sức vỗ vỗ bờ vai của hắn. “Hoàng thượng không nhất định là người, quả thực như thế, ngươi có thể thông tri Lan Chu đến một chuyến……”

“Nhị ca? Muốn hắn tới làm gì?”

Tiếu Diêm La cười đến thực thần bí. “Hoàng thượng có thể không tha người sống, cũng không có thể không thả người chết?”

Người chết?

Phương Anh đầu tiên là hoang mang, tiện đà bừng tỉnh đại ngộ. “Ta đã hiểu!”

Hắn đã hiểu, Độc Diêm La cũng giải thích xong đã trở lại, bởi vì đem kim châm đặt trở về cũng không khó, chỉ cần nhận thức huyệt vị là được.

“Y thuật của ta phỏng chừng, ngươi ước chừng có mười lăm năm có thể đánh giặc, sau đó, từ quan đi!”

“Ta sẽ.” Phương Anh đem Hương Trụy Nhi một mặt sầu lo ôm chầm đến. “Đừng lo lắng, đến thời điểm ta nhất định sẽ từ quan!”

“Ngươi thề?”

“Ta thề!”

Hương Trụy Nhi bộ dạng đáng thương hề hề cười. “Cám ơn ngươi, phu quân.”

Phương Anh thương tiếc hôn trán nàng, quay lại tiếp tục hỏi: “Còn có cái gì khác phải chú ý không?”

Độc Diêm La suy tư. “Ngươi tuy có sáu mươi năm công lực, nhưng ngươi nếu có thể không sử dụng công lực quá mạnh, thí dụ như chỉ sử dụng bốn mươi năm công lực, như vậy, ngươi có thể còn lại nhiêu hơn ba, bốn năm.”

“Đánh giặc cũng không dùng được nhiều công lực?” Phương Anh than thở.

“Nếu là phái đi truy kích và tiêu diệt cường đạo, rất nhiều cường đạo đều có võ, đến lúc đó liền khó nói.”

Phương Anh trưng ra cái mặt qủy. “Kia đành phải thắp hương cầu lão thiên gia, phù hộ ta đừng nhận  được nhiệm vụ truy kích và tiêu diệt cường đạo a!”

Tiếu Diêm La nở nụ cười. “Xem ra ngươi thật đã thông suốt.”

Phương Anh cũng cười . “Cha ta nói, đừng lãng phí thời gian đi phiền não chuyện đã mất khả vãn hồi.”

Tiếu Diêm La vuốt cằm. “Cha ngươi là nam nhân dũng cảm lại thông minh.”

Phương Anh đắc ý dào dạt ưỡn cao ngực. “Kia đương nhiên, cha ta mà!”

Tiếu Diêm La mỉm cười, lại vỗ vỗ vai Phương Anh , hắn thật sự thưởng thức tiểu tử này, luôn cảm thẩy may mắn vì gả nữ nhi đúng người.

“Chúng ta sáng mai sẽ rời đi, các ngươi chớ tiễn đưa.”

“Đợi chút!” Khóc Diêm La hốc mắt lại hồng lại ẩm ướt, nàng thật sự không nỡ xa nữ nhi. “Ngươi muốn khi nào dẫn Trụy Nhi về nhà mẹ đẻ?”

“Khi nào bên này yên ổn, ta lập tức mang Trụy Nhi đến Thiên Sơn.” Phương Anh nhận lời nói.

Khóc Diêm La gật gật đầu, “Tốt, đừng quên.” Dứt lời, đột nhiên thẳng lưng đi. “Các ngươi đi thôi!”

Phương Anh còn muốn nói cái gì, chợt thấy ánh mắt Tiếu Diêm La nhìn hắn, hắn hiểu ý, dẫn Hương Trụy Nhii bái biệt nhạc phụ, nhạc mẫu, lập tức phi thân rời đi.

Bọn họ vừa đi, Khóc Diêm La lập tức xoay người lại, há mồm định gọi nữ nhi.

“Đừng kêu!” Độc Diêm La kịp thời ra tiếng ngăn cản. “Để cho bọn họ đi thôi, chậm rãi chờ đi, Anh nhi sẽ  mang Trụy Nhi trở về với chúng ta!”

Nữ nhi đã gả ra ngoài như bát nước đổ đi, bọn họ đã không có quyền lợi chiếm lấy!

“Cha, cho dù không dự tính lập công, cũng phải ngẫm lại có thể hay không chịu tiếng xấu nha!”

Trương Văn Tuyển lại  giựt giây lão cha xuất binh, hắn nghĩ muốn có tiền đồ phải trước lập công, lão cha không ra xuất binh, hắn nào có cơ hội lập công?

“Chịu tiếng xấu?” cha Trương Văn Tuyển — Trương Vinh hồ nghi lặp lại ba chữ làm người ta bất an.

“Ngẫm lại, từ lúc theo đô đốc tiếp được ấn khởi làm tướng quân đến bây giờ đã bao lâu? Một năm, cha, đằng đẵng một năm!” Trương Văn Tuyển lớn tiếng nhắc nhở cha mình. “Cả ngày ở nơi này lãng phí lương hướng, không cần nói lập hạ nửa cái chiến công, ,đến xuất binh cũng không có, ngươi cho là hoàng thượng sẽ không nói sao? Đến lúc đó trách cứ xuống dưới, ngươi lại cho rằng Mộc Ngang sẽ ngoan ngoãn chịu tội sao?”

“Ngươi là nói……”

“Đúng, đô đốc nhất định sẽ đem trách nhiệm giao cho người khác, có thể giao cho ai đây? Không cần đoán, không phải phó tướng quân chính là trợ thủ đắc lực sao!”

Trương Vinh vừa đúng chính là hữu tham tướng.

“Nhưng là đô đốc không dám xuất binh, ta nào có biện pháp!” Hắn bất đắc dĩ nói.

“Ai nói không có biện pháp, học theo cha Phương Anh nha!” Trương Văn Tuyển nhỏ giọng nói.

“Cái gì?” Trương Vinh lớn tiếng kêu. “Học cha hắn vì  thiếu lương thực, thiếu binh mà chết trận?”

“Yên tâm, cha,” Mắt thấy mặt cha mình đều tái đi, Trương Văn Tuyển vội vàng nói. “Kiềm quốc công khi cha Phương Anh chết trận, kết quả không thể không tự sát tạ tội, ngươi tưởng đô đốc hắn dám  làm như vậy sao? Không, hắn còn không muốn chết, tuyệt không dám giẫm lên vết xe đổ!”

Trương Vinh liên tục vuốt cằm. “Nói cũng dúng.”

Nghe ngữ khí tựa hồ đồng ý của cha, Trương Văn Tuyển trong lòng không khỏi sung sướng. “Như vậy?”

Trương Vinh suy nghĩ cẩn thận một chút, rốt cục gật đầu. “Được rồi, chúng ta xuất binh!”

Vì thế, tháng năm năm nay, Trương Vinh làm theo Phương Chính âm thầm xuất binh, chỉ tiếc thế gian không phải lúc nào cũng như ý, Trương Văn Tuyển tưởng lập công, ngược lại làm cái mặt xám mày tro.

Vì theo sát Mộc Nguyệt Cầm, Trương Văn Tuyển cũng không tham chiến, cha hắn là đô đốc, tự nhiên có biện pháp an bài, nhưng không tham chiến sẽ không có cơ hội lập công, không có cơ hội lập công thì muốn thăng quan sẽ không dễ dàng, khả năng tám tới mười năm mới có thể thăng được một nửa chức phẩm, trước mắt Mộc Nguyệt Cầm ở Vân Nam, hắn vừa vặn thừa cơ hội này lập vài công lớn, làm cho nàng thấy hắn có tiền đồ.

Bởi vậy hắn mới dùng miệng lưỡi, cố gắng thuyết phục cha xuất binh, cho rằng chính mình có võ công, dễ dàng thắng trận, chút không lo lắng đến đánh giặc chẳng phải có võ công thì sẽ đánh thắng, không hiểu binh pháp, không thông chiến thuật, hắn cũng chỉ có thể giúp người khác lập công.

Võ công của hắn lợi hại đến mấy cũng không có khả năng một người đánh bại thiên quân vạn mã.

Cũng không phải Khóc Diêm La!

Huống chi, võ công của hắn cũng không lợi hại như hắn vẫn nghĩ, nhiều nhất cao hơn người bình thường trong giang hồ một chút mà thôi.

Kết quả mới trận thứ nhất liền lâm vào khổ chiến, đánh cho tiến hay lùi đều không được, tệ hơn là, cuối cùng bọn họ không thể không hướng Mộc Ngang cầu viện, Mộc Ngang so với ca ca hắn càng uất ức, Mộc Thịnh ít nhất biết được Phương Chính chết trận sau đó mới trốn, Mộc Ngang thì vừa được biết Trương Vinh cầu viện, hắn liền lập tức dẫn binh của hắn lùi về phía sau tránh địch, chỉ vội vàng chạy trối chết, căn bản mặc kệ chết sống của bọn họ.

Cha con Trương Vinh khổ chiến, thật vất vả mới giữ được tính mạng, dưới trướng binh lính cũng chỉ còn lại ba bốn chục người, hơn nữa chỉ có người sống trở về,  ngựa, giáp đao kiếm tất cả đều để ở trên chiến trường.

Muốn lập công , Trương Văn Tuyển rốt cục biết đánh giặc không phải dễ dàng như vậy.

“Chiến hỏa đều đã đốt tới Vân Nam, Mộc Ngang rốt cuộc đang làm cái gì?”

Phương Anh đập bàn rống giận — dè dặt cẩn trọng đập, Phương Thụy không để ý ca ca tức giận, tiếp tục đem tình hình chiến đấu nói cho ca ca nghe.

“Hữu tham tướng Trương Vinh học cha âm thầm một mình xuất binh, đại khái muốn cướp công, mới đánh ở đầu mũi nhọn đã thất bại thảm hại, thua cực kỳ khó coi, bất đắc dĩ đành phải phái người quay đầu hướng Mộc Ngang cầu viện, ai biết Mộc Ngang ngược lại lập tức dẫn binh mã chạy lấy người, chạy trối chết……”

“Trương Vinh?” Phương Anh nghi ngờ nhướng mi. “Khi đó cha tìm hắn xuất binh hắn không chịu, hiện tại……”

“Đại khái là do Trương Văn Tuyển giựt giây!”

“Lại là Trương Văn Tuyển……” Phương Anh căng thẳng. “Kết quả?”

“Mộc Ngang chê bai nhưng vẫn giữ Vân Nam, phó tướng quân Ngô Lượng, tả tham tướng Mã Tường ngồi xem Trương Vinh bại mà không cứu, bị bắt mà luận tội.”

Phương Anh oán giận lại vỗ bàn — vẫn như cũ là dè dặt cẩn trọng. “Rõ ràng là lỗi của Mộc Ngang .”

Phương Thụy kéo miệng không giống cười. “Ngô Lượng cùng Mã Tường đều là chịu tiếng xấu kẻ chết thay.”

Phương Anh khẽ cắn răng , tiện đà lắc đầu thở dài. “Không biết kẻ chết thay kế tiếp là ai đâu?”

Hắn!

Một năm liền đánh tới kết quả vô cùng thê thảm, Tư Nhậm mắt thấy quân Minh nguyên lai không ra gì, vì thế càng thêm kiêu ngạo tung hoành, đánh bên đông, đoạt bên tây, chiến hỏa đã đốt tới trung tâm Vân Nam, Mộc Ngang thấy tình thế không đúng, còn tiếp tục đánh xuống, sớm muộn gì cũng đốt tới lông mi hắn, hoàng thượng không muốn định tội hắn cũng không được.

Ít nhất cũng phải đánh trận cho hoàng thượng xem đi?

Nhưng là phó tướng, tả tham tướng đều bị bắt, còn đang ngồi ở trong lao đếm bánh bao, hữu tham tướng còn đang tĩnh dưỡng, hắn còn có thể kêu ai đi đánh đây?

Không thể muốn hắn tự thân xuất mã chứ? Bị đánh bại, chẳng lẽ muốn chính hắn chịu trách nhiệm?

“Tướng quân, có thể từ Vân Nam phủ điều người lại đây nha!”

Trương Văn Tuyển không biét như thế nào đánh thắng trận, nhưng ti bỉ quỷ kế thật ra không ít, hắn thấy phụ thân thực sẽ không đánh giặc, còn đem hắn kéo xuống nước cùng nhau chạy trối chết, xem ra muốn lập công phải dựa vào người khách, vì thế quân sư bày mưu trên người Mộc Ngang, phải có ưu việt, không thể thiếu hắn.

“Vân Nam phủ còn có ai có thể mang binh đánh giặc?”

“Phương Anh con trai Phương Chính, chỉ huy Vân Nam phủ , hắn đi theo bên người Phương Chính ít nhất cũng đánh bốn, năm trận, huống chi Phương Chính chết trận, hắn nhất định rất muốn báo thù, nói không chừng có thể một trận chiến thành công, bởi vậy, tướng quân là được lĩnh công. Mặc dù là đánh thua cũng không cần lo, tướng quân có thể nói hắn sốt ruột báo thù, cho nên đánh thua trận, sai ở hắn, cũng không ở tướng quân, phải không?”

“Không sai, không sai!” Mộc Ngang vui sướng gật đầu. “Tốt, liền điều hắn lại đây đi!”

Vì thế, tháng bảy năm nay, Phương Anh theo Vân Nam phủ bị điều đến tuyến đầu, rốt cục đến phiên hắn làm kẻ chết thay, không, lên chiến trường.

“Tư Nhậm thiêu đốt bắt người cướp của, hiện đã đánh tới Mạnh La, ta muốn ngươi mang binh tiến đến tiêu diệt chúng!”

Vừa nhận được lệnh, Phương Anh liền đoán được có thể là chuyện gì xảy ra, giờ phút này gặp Trương Văn Tuyển đi theo bên người Mộc Ngang, một mặt âm hiểm cười, lại nghe mệnh lệnh của Mộc Ngang, càng có thể khẳng định phỏng đoán chính mình không có sai, bất quá, đánh giặc là thiên mệnh quân nhân, hắn không thể, cũng sẽ không vi phạm mà nói là mệnh lệnh không ra gì.

“Ty chức tuân mệnh, nhưng mời tướng quân ân chuẩn, cho phép ty chức mang tỷ muội cùng thê tử lên chiến trường, các nàng cũng khát vọng vì cha mà báo thù.”

Mang nữ nhân lên chiến trường?

Kia làm sao có thể!

Mộc Ngang đang định nghiêm khắc trách cứ, một bên Trương Văn Tuyển lập tức thì thầm.

“Hắn nếu bại trận, mang nữ nhân lên chiến trường, càng chứng thực tội của hắn!” Tốt nhất trực tiếp đem hắn định tội, phán hắn cái chết

Nói cũng đúng. “Tốt bản tướng quân đặc biệt ân chuẩn ngươi!” Mộc Ngang đồng ý.

Nói thực ra, Phương Anh thực sự không muốn mang nữ nhân lên chiến trường, nhưng là lúc hắn mang theo Phương Thụy thừa dịp đi trong đêm, định chuồn êm đi Vĩnh Xương phủ, giữa đường lại phát hiện bốn tỷ muội vô pháp vô thiên cùng lão bà cũng đuổi theo.

“Các ngươi theo tới làm cái gì?” Phương Anh hổn hển rống giận.

“Chúng ta muốn thay cha báo thù nha!” Bốn tỷ muội trăm miệng một lời nói.

“Ta…… Ta cũng muốn thay công công báo thù!” Hương Trụy Nhi tránh ở phía sau tiểu cô, bởi vì phu quân giống như rất tức giận.

“Các ngươi…… Các ngươi…… Ai, trời ạ!” Phương Anh rên rỉ không biết như thế nào cho phải.

“Ngươi không cho chúng ta đi cùng, chúng ta cũng sẽ chính mình vụng trộm đi!” Phương Lan nghiêm chỉnh nói

“Ngươi đánh trận của ngươi, chúng ta cũng đánh trận của chúng ta!” Phương Thúy hăng hái vung tiểu đao.

“Yên tâm a, chúng ta sẽ bảo hộ đại tẩu a!” Phương Hồng trấn an Hương Trụy Nhi giống chiếu cố muội muội.

Rốt cuộc là ai muốn bảo hộ ai?

Phương Anh bất đắc dĩ lắc đầu. “Kia nương đâu? Nàng sao không có tới?”

Phương Yến bật cười. “Đương nhiên là không thể xa bảo bối tôn tử thôi!”

Mọi người đều đến đây, bé trai làm sao bây giờ?

Được rồi, lão nhân gia trên trời che chở, không có cách, hắn đành phải ngàn dặn dò, vạn nói rõ không thể không nghe mệnh lệnh hắn, lại mang theo các nàng đi.

Đặt ở bên người còn tốt hơn để cho các nàng chính mình chạy loạn?

Bất quá, chọn lựa binh lính cũng là một đại phiền toái, Mộc Ngang muốn chính hắn chọn binh, nhưng binh lính dưới trướng chính mình đều ở Vân Nam phủ, mắt trước là những người  hắn không quen thuộc, nếu binh lính không đủ tín nhiệm hắn, trận đánh này cũng không tốt, trái lo phải nghĩ, hắn đành phải trước thử xem biện pháp khác.

“Tướng quân muốn ta mang binh tiến đến tiêu diệt Tư Nhậm, các ngươi có ai nguyện ý cùng ta đi?”

Thật là biện pháp tồi, hắn triệu đến địa phương đóng quân của Vân Nam, hỏi bọn họ có thể nguyện ý cùng hắn cùng đi chết, không cần nói, không có nửa người, mọi người ngươi xem ta, ta nhìn ngươi, chính là không có gì đáp lại.

Quả nhiên không được!

Hắn thở dài đứng dậy đi ra doanh trướng, định đi về doanh trướng chính mình đi tìm lão bà khóc kể, nói không có nửa người nguyện ý cùng hắn đi đánh giặc, ô ô ô, hắn thật đáng thương nha……

“Ta nguyện ý!”

Phương Anh kinh ngạc quay đầu, một người trẻ tuổi cùng hắn không sai biệt, ánh mắt có vài phần lỗ mãng, còn có vài phần dũng khí dứt khoát kiên quyết.

“Ngươi là?”

“Liễu Anh.”

“Ngươi không sợ chết?”

“Ai có thể bất tử?” Liễu Anh nói.

“Nói cho cùng!” Phương Anh lớn tiếng tán tụng. “Dưới trướng ngươi có bao nhiêu nhân mã?”

“Ba ngàn.”

“Hảo, chính là ngươi!”

Hai ngày sau, Phương Anh liền xuất phát, dẫn tỷ muội thê tử, còn có Liễu Anh cùng ba ngàn binh lính không sợ chết của hắn kia, đến tiêu diệt Tư Nhậm.

Mọi người đều có chung một suy nghĩ, trừ bỏ bại trận ở ngoài, Phương Anh cũng không có con đường khác, vận khí tốt, hắn còn có thể trốn trở về, nhưng hơn phân nửa là hắn giống cha hắn oanh oanh liệt liệt chết trận, nhiều nhất một tháng, cũng nói không chừng vài ngày sau sẽ có tin tức bất hạnh truyền đến đây.

Không nhiều không ít bốn ngày sau, quả nhiên có tin tức truyền đến đây: Báo cáo!

“Không đến một canh giờ, chỉ huy liền dẫn dắt chúng ta đánh hạ trại giặc!” Không biết vì sao, đặc biệt gấp gáp trở về truyền báo, binh lính cực kì hưng phấn, một mặt ửng hồng, quả thực tựa như uống rượu. “Đáng tiếc ngay cả bóng người Tư Nhậm cũng không gặp, chạy rất nhanh! Chỉ huy cho chúng ta nghỉ ngơi một ngày, sau đó liền đuổi theo!”

Thở hổn hển hai hơi, hắn lại chờ đợi, năn nỉ nhìn thẳng Mộc Ngang. “Tướng quân, ta có thể chạy trở về sao? Ta không muốn lỡ mất cuộc chiến tiếp theo!”

Thắng?

Mới vài ngày mà thôi, thực sự thắng?

Mộc Ngang nghe được sợ run, thiếu chút đã quên trả lời. “Ách, có thể.”

Nháy mắt một cái, binh lính lập tức đã không thấy, ngay cả hành lễ đều đã quên, có thể nhìn ra được hắn có bao nhiêu sao vội vã muốn chạy trở về tham chiến.

“Đây là chuyện gì xảy ra?” Mộc Ngang lẩm bẩm nói, hắn chưa bao giờ gặp qua có ai vội vã muốn đánh trận như vậy.

Trương Văn Tuyển cũng thực ngoài ý muốn, không thể tưởng được Phương Anh lợi hại như vậy, càng nghĩ càng không phục. “Ách, mặc kệ như thế nào, báo về trong kinh, tin tưởng tướng quân rất nhanh là được ngồi trở lại trên vị trí tả đô đốc!”

“Đúng! Đúng!” Mộc Ngang cười ha ha. “Hảo, công này liền ghi trên đầu ngươi đi!”

“Cám ơn tướng quân! Cám ơn tướng quân!” Trương Văn Tuyển mặt mày hớn hở luôn miệng nói.

Hảo hảo hảo, Phương Anh ngươi cứ việc đi đánh đi, đánh tới mệt chết hoặc chết trận mới thôi, dù sao công lao đều sẽ ghi tạc trên đầu hắn.

Có tiền đồ chung quy là hắn!

Thực đáng tiếc, Phương Anh không có cơ hội truy kích và tiêu diệt Tư Nhậm, không phải hắn bị đả bại, mà là ThượngTri châu đã ở dùng đến chiến hỏa, rõ ràng còn có năm vạn nhân mã ở nơi đó uống trà cắn hạt dưa, Mộc Ngang cố tình muốn đem Phương Anh triệu hồi đến, mệnh lệnh hắn đi tiêu diệt quân nhiễu loạn.

Nhưng mà, không đến mười ngày, hắn liền tiêu diệt nhiễu loạn ở Thượng Tri phủ, chợt quay đầu lại đuổi theo Tư Nhậm, ngay cả nghĩ ngơi cũng không có, hắn nóng vội đuổi theo như vậy, bức thiết như vậy, thật giống như…… Giống như……

“Phu quân.”

“Ân?”

“Ngươi muốn giết Tư Nhậm thay công công báo thù đúng hay không?”

“……”

“Ta nghĩ ở trong lòng ngươi, kẻ thù cũng không chỉ Mộc Thịnh, còn có Tư Nhậm, nếu không phải hắn gây nên trận nhiễu loạn này, công công sẽ không chết trận, đúng không?”

“Nhưng phu quân luôn luôn không muốn cho người ta biết điểm ấy, bởi vì đây là tư tâm ngươi, ngươi lại là quân nhân, phải nhớ công quên tư, cho nên phu quân đành phải cố ý làm bộ như cái gì cũng không để ý, kỳ thực phu quân ngươi thực sự rất muốn liều lĩnh truy kích và tiêu diệt Tư Nhậm, thẳng đến giết chết hắn mới thôi, đúng không? Đúng không?”

Phương Anh thật sâu hít vào một hơi, lại chậm rãi nói:  “Đúng.” không thể không thừa nhận.

“Ta biết,” Hương Trụy Nhi ở trước ngực hắn, thấp giọng. “thời điểm ngươi khi đánh giặc cùng truy kích và tiêu diệt Tư Nhậm hoàn toàn khác nhau, khi đánh giặc ngươi chính là cố gắng muốn thắng trận  mà thương vong ít nhất; Nhưng khi truy kích và tiêu diệt Tư Nhậm, phu quân ngươi có vẻ là như…… Ở đuổi giết kẻ thù……”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s