(ĐM) KNKS – chương 9 (Kết thúc)

Kim Nhật Kim Sinh

Tác giả: Thử Khởi Bỉ Phục

Thể loại: Hiện đại, đạm mỹ.

~~~~

Chương 9

Edit: Dương Tử Hoa

 

 

 

“Thơm quá ——” Lạc Diệc đi vào phòng bếp, một tay ôm sau lưng Kim Nhật, tay kia luồn xuống nách trộm một miếng thịt trên đĩa.

 

Kim Nhật buồn cười vỗ cái tay không an phận của hắn, “Chút nữa là tới giờ cơm! Ngươi đều lớn tướng, còn trộm ăn vụng?”

 

Lạc Diệc một bên chạy nhanh đem thịt bỏ vào trong miệng, một bên nhỏ giọng la hét: “Hảo ngoan, tay đều bị chụp đỏ ——”

 

Kim Nhật vừa bực mình vừa buồn cười đem bát đũa đưa cho hắn, “Ngươi đi ra ngoài trước, một chút là có thể ăn cơm.” Tiếp tục đọc

(ĐM) KNKS – chương 8

Kim Nhật Kim Sinh

Tác giả: Thử Khởi Bỉ Phục

Thể loại: Hiện đại, đạm mỹ.

~~~~

Chương 8

Edit: Dương Tử Hoa

 

Khi Kim Nhật tỉnh lại, mơ mơ màng màng thấy một mảnh trắng xóa, hắn quay đầu, nhìn thấy bên cạnh có một trương sô pha, trên sô pha ngồi một người đang nhắm mắt dưỡng thần.

 

Nga, là Lạc Diệc.

 

Tái quay đầu nhìn nhìn, nơi này là phòng bệnh. Kim Nhật ngồi dậy, hoàn hảo, chính là có chút hư nhược.

 

Lạc Diệc nghe được tiếng động, lập tức tỉnh lại, ngẩng đầu. Tiếp tục đọc

(ĐM) KNKS – chương 7

Kim Nhật Kim Sinh

Tác giả: Thử Khởi Bỉ Phục

Thể loại: Hiện đại, đạm mỹ.

~~~~

Chương 7

Edit: Dương Tử Hoa

  Trời mưa lất phất, Lạc Diệc cùng thuộc hạ lén lút về tới quốc nội. Chuyên cơ dừng ở một sân bay nhỏ, nơi đó đã có vài chiếc phi cơ trực thăng lẳng lặng chờ.   “Thiếu chủ” mười mấy hán tử mặc màu đen tây trang đi lên.   Tiếp tục đọc

(ĐM) KNKS – chương 6

Kim Nhật Kim Sinh

Tác giả: Thử Khởi Bỉ Phục

Thể loại: Hiện đại, đạm mỹ.

~~~~~

Chương 6

Edit: Dương Tử Hoa

 

 

“Ngươi là ai?” Kim Nhật lạnh lùng nhìn vị nam tử.

 

“Việc này ta không sợ nói thật cho ngươi biết” vị nam tử kia cười, “Các huynh đệ đều bảo ta An ca.”

Tiếp tục đọc

(ĐM) KNKS _ Chương 5

Kim Nhật Kim Sinh

Tác giả: Thử Khởi Bỉ Phục

Thể loại: Hiện đại, đạm mỹ.

~~~~

Chương 5

Edit: Dương Tử Hoa

“Thời gian trôi qua thật nhanh!” Thân Nhã đứng ở sân ga tàu hoả, phát ra cảm thán, “Sao nhanh đến thứ bảy vậy?”

“Ai nha!” Ngay lập tức đã bị Trương Bội Tình hung hăng gõ đầu một cái, “Đau quá!”

“Còn dám nói thời gian trôi qua thật nhanh sao? Không biết ai suốt ngày ai thán ‘Trời ạ, thời gian sao trôi chậm vậy, Kim Nhật học trưởng của ta, thứ bảy cuối tuần của ta. ’” Tiểu Tình cười Thân Nhã.

Tiếp tục đọc

(ĐM) KNKS – Chương 4

Kim Nht Kim Sinh

Tác gi: Th Khi B Phc

Th loi: Hin đi, đm m

~~~~

Chương 4

Edit: Dương T Hoa

 

Khi Kim Nhật tỉnh lại đã là giữa trưa.

Theo thói quen hắn vươn tay sờ tủ đầu giường tìm điện thoại, nhưng sờ sờ tìm tìm mãi cũng không thấy. Hắn liền mở to mắt. Di? Hình như đây không phải là phòng hắn, hắn ngồi dậy, đột nhiên có loại cảm giác đau nhức quen thuộc truyền đến. Chớp mắt ký ức như lùa về.

Bên cạnh đã không còn người, vị trí đệm lõm xuống nhắc nhở chuyện tối qua không phải là một giấc mộng. Trời ạ, Lạc Diệc sẽ nghĩ như thế nào, hắn làm sao dám đối mặt với hắn, tuy tối qua hắn uống say nhưng mỗi chi tiết, hắn lại nhớ rất rõ ràng, quan trọng là hắn là người đi câu dẫn.

Kim Nhật ảo não việc mình mượn rượu giả điên, chẳng lẽ hắn cứ không có nam nhân là không được? Chẳng lẽ thật sự phải giống như trước kia? Hắn đối với Lạc Diệc là nghiêm túc, rất nghiêm túc. . .

Nhưng Lạc Diệc có nghĩ như thế không? Giờ hắn không có ở đây, có phải hắn không muốn đối mặt hắn, có phải hắn hối hận chuyện xảy ra hôm qua, hắn. . . hắn sẽ xử lý như thế nào?

Kim Nhật hoảng hốt rối loạn, hắn không biết cách xử lý chuyện này, chuyện này chưa từng xảy ra, hoặc có thể nói là hắn chưa từng quan tâm những chuyện như thế này. Chỉ trong thời gian ngắn đã khiến cho hắn trầm luân như vậy. Hắn biết rõ Lạc Diệc không phải là người đồng tính luyến ái, nhưng một người đồng tính yêu một người không phải đồng tính sẽ có kết cục gì?

Lạc Diệc sẽ có phản ứng gì, hắn sẽ mắng chửi mình sao? Thậm chí sẽ chán ghét chuyện phát sinh tối qua? Hay do mình không tin tưởng, có lẽ, có lẽ Lạc Diệc cũng không chán ghét, có lẽ, hắn sẽ tiếp nhận mình. Khả năng? Có khả năng sao? Coi như là có, nhưng mình và hắn có thể ở một chỗ không? Hắn sẽ không để ý mình trước kia chứ? Không, không, không có người biết đến chuyện đó, tất cả đã là quá khứ, tất cả đã là quá khứ, không phải sao? Không phải hắn đang học đang học đại học sao? Không phải mọi chuyện đã là quá khứ sao? Không một ai biết quá khứ của hắn, cũng không ai biết một chút quá khứ của hắn, không phải sao? Hắn đã chết một lần, chỉ cần hắn không nói, không ai có thể biết.

Kim Nhật cúi đầu, hai tay vòng quanh ôm chặt. Hắn không biết sẽ có cái gì chờ hắn, hắn sợ phải đối mặt với nó.

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, sau đó, cửa mở, Kim Nhật mạnh ngẩng đầu, nhìn thấy Lạc Diệc đang đi đến bên giường.

“Ta. . . Ngươi”

“Chúng ta đều uống rượu, hãy coi như chưa có chuyện gì xảy ra.” Lạc Diệc còn chưa nói xong, Kim Nhật đã rất nhanh chặt đứt lời của hắn.

Lạc Diệc thoáng nhíu mày, “Ngươi là muốn nói, cái kia, ân, giờ ngươi còn đau không?”

Mặt Kim Nhật xoát cái đỏ ửng, lúc này hắn mới chú ý tới thân thể của mình đã được xử lý cực kỳ sạch sẽ. Bất quá tối qua đúng là rất mãnh liệt, cũng không có sử dụng biện pháp an toàn, cái kia, hắn, hắn cũng giúp hắn xử lý sao?

“Ở đây ta không có. . . Không có chuẩn bị thuốc, cho nên đi ra ngoài mua một ít, ngươi, ân, lúc đó ngươi bị chảy máu chút ít, cần sát thương, còn có. . . Ngươi vẫn còn hơi sốt. . .”

Hiện tại Kim Nhật mới phát giác mình hơi sốt, hắn nhẹ cúi đầu,”Ta. . . Ta có thể tự mình.”

“Vậy được rồi.” Lạc Diệc cũng không kiên trì. “Ta đi chuẩn bị ít nước cho ngươi.”

“Cám ơn.”

Uống xong thuốc, cảm thấy có chút chóng mặt, Kim Nhật nằm xuống. Hắn lại nhớ tới trước kia mình cũng là như thế này, ngày hôm sau hơi hơi phát sốt.

Lạc Diệc nằm xuống bên cạnh hắn. Thoáng cái thân thể Kim Nhật cứng lại.

“Kim Nhật, ngươi thật sự muốn coi chuyện gì cũng chưa từng phát sinh sao?” Lạc Diệc thở dài, nhẹ nhàng hỏi.

“Ta. . .”

“Kim Nhật, ta chưa từng thử cùng nam nhân làm loại sự tình này, hoặc là nói, chưa từng nghĩ tới sẽ cùng nam nhân làm loại sự tình này.”

Ngực đau xót, thật sự muốn nói sao? Hắn hối hận sao. Không tự giác, nước mắt Kim Nhật chảy ra.

“Ta không phải là đồng tính luyến ái,” Lạc Diệc tựa hồ không muốn Kim Nhật trả lời, tiếp tục nói, “Nhưng, ta cũng không tự giác chú ý tới ngươi, quan tâm ngươi, đến gần ngươi. Lúc đầu, ta tưởng do ngươi quá đẹp, nên ta coi ngươi là nữ nhân, nhưng, sau này, ta lại phát hiện, ta không thể tìm kiếm bất cứ dấu vết của nữ nhân trên người ngươi. Ta bảo ngươi đến ở nhà của ta, thật ra là do ta muốn biết rõ cảm giác của ta đối với ngươi. Nhưng mà, càng ở lâu cùng ngươi, ta lại càng phát giác tầm quan trọng của ngươi trong tim ta. Càng không muốn rời khỏi ngươi, sợ hãi ngươi sẽ rời đi. Ta nghĩ, ta yêu ngươi. Không quan tâm ngươi là nam hay nữ, chỉ bởi vì ngươi là ngươi, Kim Nhật.”

Lạc Diệc quay sang nhìn Kim Nhật, lại phát hiện Kim Nhật nước mắt ràn rụa, làm hắn càng hoảng sợ, “Như thế nào? Kim Nhật, ta, có phải là ta nói quá trực tiếp. . . Hay là ngươi không thể tiếp nhận? Ta. . . Ta. . .”

Kim Nhật trở tay ôm chặt Lạc Diệc, đem mặt chôn vào vai hắn, “Ta là cao hứng, ta thật sự vô cùng cao hứng. . .”

Lạc Diệc thở phào một cái, chăm chú ôm lấy Kim Nhật, lộ ra một nụ cười, “Vậy sau này Kim Nhật học trưởng cần phải hảo hảo yêu gia, không thể khi dễ người ta.”

Kim Nhật ngẩng mặt lên, ngây ngốc nhìn hình tượng Lạc Diệc đột nhiên chuyển biến, còn không có phản ứng.

Lạc Diệc nhìn khuôn mặt Kim Nhật ngơ ngác, cười giảo hoạt một tiếng, ngăn lại môi Kim Nhật. . .

**********************************

“Kim Nhật học trưởng. . .”

Kim Nhật ngẩng đầu, nhìn nữ sinh đứng trước quầy bar.

“Kim Nhật học trưởng, ân, ngươi còn nhớ rõ ta không?” Mặt nữ sinh phơn phớt hồng, tựa như cố gắng lấy rất lớn dũng khí.

Kim Nhật liếc nhìn nàng, trong trí nhớ của hắn giống như chưa từng gặp cô bé này.

Nữ sinh thấy Kim Nhật không có phản ứng, mặt lại càng đỏ hơn, như trứng tôm chín, chớp chớp đôi mắt, “Ta. . . Ta là Thân Nhã, bạn của Tiểu Tình.”

Kim Nhật đột nhiên nhớ đến khuôn mặt đỏ bừng, dường như có chút quen thuộc, giống ai ta? A, đúng rồi, hắn nghĩ tới, là Lạc Diệc, không sai, hắn nhớ có một nữ sinh, đỏ bừng hai má làm hắn nhớ tới Lạc Diệc. Vừa nghĩ đến Lạc Diệc, biểu tình của Kim Nhật lại dịu xuống.

Thân Nhã cho rằng Kim Nhật nhớ đến nàng, bắt đầu hưng phấn lên, “Kim Nhật học trưởng, ngươi có nhớ ta không?” (Tử Hoa: dưa bở, dưa bở, có người ăn dưa bở)

Kim Nhật nhìn khuôn mặt giống Lạc Diệc, không thể lạnh đạm, hắn đành cười cười: “Ngươi vẫn khỏe chứ.”

Thân Nhã tựa hồ không thể tin được vận may của mình, Kim Nhật thật sự đáp lại nàng. Cả đám nữ sinh trước quầy bar đều nổi lên ghen ghét.

“Học trưởng, ha ha, cái kia, Tiểu Tình cùng Đường thiệp chút nữa sẽ tới.”

“Ngươi hẹn với bọn họ?” Kim Nhật lại cùng nàng trò chuyện.

“Đúng vậy, bọn họ bảo ta tới trước, bọn họ lập tức sẽ tới. Ha ha, ta nhìn thấy học trưởng ở đây một mình, cho nên tới tâm sự cùng học trưởng.” Biểu tình của Thân Nhã giống như vừa trúng giải nhất.

“A,” Kim Nhật cười yếu ớt,”Đã sáu giờ, buổi tối không có lớp sao?”

“Ân, không có, không có. . .”

“Muốn uống chút gì không?”

“A, tùy tiện.”

Kim Nhật cảm thấy biểu tình của Thân Nhã rất đáng yêu, càng nhìn càng thấy giống như Lạc Diệc đang làm nũng, hắn rót một chén nước trái cây cho nàng. Lúc này, Đường Thiệp cùng bạn gái Trương Bội Tình đã tới.

“Kim Nhật, đã lâu không gặp.” Đường Thiệp nhẹ nhàng vỗ vai Kim Nhật.

“Không lâu, không phải trước đó còn nhìn thấy tư thế oai hùng của ngươi, trong trận đấu bóng rổ lần trước a. Ngươi chơi rất hay.”

“Đúng vậy, ta quên mất.” Đường Thiệp giống như nhớ tới vấn đề gì, “Kim Nhật, ta thật sự không nghĩ tới ngươi sẽ đi xem trận đấu a. Làm ta càng nghĩ càng sợ.”

“Không có gì,” Kim Nhật đưa cho Đường Thiệp một chén ‘hồng sắc vi’, lại ngã chén nước trái cây cho Trương Bội Tình, “Đột nhiên muốn đi, nên đi.”

“Ngươi mà đột nhiên muốn đi,” Đường Thiệp hoài nghi nhìn hắn, tặc tặc nhìn chằm chằm Kim Nhật, “Không phải là. . . Coi trọng vị mỹ nữ nào đi?”

“Nói bậy.” Kim Nhật cúi đầu. Hắn không phải coi trọng vị mỹ nữ nào, nhưng cũng là vì người nào đó mà đến. Kim Nhật nghĩ nghĩ, bên tai lại đỏ, hắn vẫn cứ thẹn thùng như vậy.

“A, đúng rồi, Kim Nhật, sao hôm nay ngươi lại rảnh tới đây, không phải thường ngày đều do Trầm Phi trông coi sao?” Đường Thiệp không tiếp tục truy vấn, chuyển đổi chủ đề. Đây cũng là nguyên nhân Kim Nhật kết giao cùng Đường Thiệp, bởi vì hắn hiểu được lúc nào nên thu lại, sẽ không truy vấn khi người khác không muốn trả lời vấn đề.

“A, khuya hôm nay hắn có chút việc, cho nên bảo ta tới trông coi trong chốc lát, một chút sẽ tới.” Kim Nhật nhìn cửa tiến vào một người, cười nói với Đường Thiệp: “Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.”

Đường Thiệp quay đầu, nhìn thấy Trầm Phi đang đi đến.

“Đường Thiệp, ngươi tới rồi.” Trầm Phi cười cùng Đường Thiệp chào hỏi.

“Đúng, còn ngươi đã tới rồi.”

“A, nói như vậy, ngươi không nguyện ý nhìn thấy ta.” Trầm Phi cười trêu chọc.

“Nào dám nào dám, nhìn thấy đại hiệp ngươi, thật đúng là tam sinh hữu hạnh a.” Vừa dứt lời, đã rước lấy một mảnh tiếng cười.

“Phi, xử lý tốt sao?”

“Ân, nhiệm vụ của ngươi hoàn thành.” Trầm Phi cười cười, “Di, Lạc Diệc đâu?”

“Hắn, hắn lập tức sẽ tới.”

“Các ngươi nghiên cứu như thế nào rồi?”

“Không sai biệt lắm,” Kim Nhật cười cười, “Đêm nay sẽ đi gặp Du giáo sư.”

Thân Nhã đẩy đẩy Trương Bội Tình, hướng nàng nháy mắt.

“Ân,” Tiểu Tình mở miệng, “Cuối tuần chúng ta muốn đi chơi dã ngoại, Kim Nhật, ngươi có muốn đi không?”

“Đúng rồi,” Đường Thiệp cười cười, “Mục đính hôm nay chúng ta tới đây là để mời ngươi cùng đi chơi dã ngoại. Đã lâu chúng ta không ra ngoài chơi, có muốn đi không? Trầm Phi, ngươi cũng đi chứ?”

Kim Nhật suy nghĩ trong chốc lát, “Thứ bảy à?”

“Đúng vậy, Kim Nhật học trưởng,” Thân Nhã thấy Kim Nhật có chút do dự, vội vàng khuyên bảo, “Cùng đi đi. Càng nhiều người càng vui.”

“Chuyện gì mà càng nhiều người càng vui?” Kim Nhật ngẩng đầu, nhìn Lạc Diệc đi đến quầy bar.

“Tiểu học đệ, bọn họ mời Kim Nhật thứ bảy đi chơi du ngoại.” Trầm Phi như có điều suy nghĩ nhìn Lạc Diệc.

“A, thứ bảy?” Lạc Diệc nhìn về phía Kim Nhật, “Kim Nhật học trưởng, ngươi muốn đi sao?”

“Ta. . .”

“Kim Nhật học trưởng,” Lạc Diệc đi vào quầy bar, ôm bả vai Kim Nhật, “Nếu như ngươi muốn đi, mang ta đi luôn a, đã lâu ta cũng không có đi chơi.”

Kim Nhật nghiêng đầu nhìn Lạc Diệc “Ngươi muốn đi chơi?”

“Đúng, bởi vì Du giáo sư, đã lâu ta không đi đâu. Hiện tại, cũng sắp hoàn thành, chúng ta đương nhiên nên tự ban thưởng cho mình a.” Lạc Diệc mở to đôi mắt hướng Kim Nhật làm nũng.

“Tốt,” Kim Nhật sủng nịch nhìn Lạc Diệc, “Chúng ta phải chơi đùa thật đã.”

“Thật tốt quá. . .” Thân Nhã, Đường Thiệp, Tiểu Tình hoan hô. Trầm Phi nhìn hai người bọn họ, cười cười.

“Trầm Phi, ngươi cũng đi a?” Đường Thiệp chuyển hướng Trầm Phi.

“Tất cả mọi người đều đi, sao có thể thiếu phần của ta.” Trầm Phi nghĩ thầm, vừa vặn thừa dịp cơ hội này, hảo hảo quan sát Kim Nhật cùng Lạc Diệc, nếu như ta không đoán sai, hai người bọn họ. . .

“Vậy chúng ta đi trước,” Kim Nhật cùng Lạc Diệc đi ra quầy bar.

“Tốt, gặp lại sau.”

Tại nhà trọ của Du giáo sư—

“Giáo sư.” Kim Nhật cùng Lạc Diệc đi vào phòng thí nghiệm của Du giáo sư.

“Các ngươi tới rồi?” Du giáo sư tựa hồ nghiêm túc hơn so với thường ngày. “Kim Nhật, Lạc Diệc, đến, ngồi đi, ta có việc cần nói với các ngươi.”

Kim Nhật cùng Lạc Diệc liếc nhau một cái, bọn họ chưa bao giờ thấy Du giáo sư nghiêm túc như vậy, chuyện gì đã xảy ra?

“Ta thật cao hứng, thành quả của chúng ta đã thành công, hơn nữa, thành quả này so với dự đoán, còn tốt hơn nhiều. Việc này một phần cũng do cố gắng của các ngươi.” Du giáo sư dừng một chút.”Thuốc này thành công ngoài dự kiến, không chỉ có thể sử dụng như đã dự kiến, mà khi dùng trong cơ thể sống, đối với tính kháng vi-rút gây ung thư cũng có hiệu quả rõ rệt. Điểm ấy, là do trong quá trình nghiên cứu, chúng ta đã phát hiện ra.”

Du giáo sư uống một ngụm nước, lại ngưng trọng nhìn hai môn sinh đắc ý, “Vốn ta cho là, để các ngươi trợ thủ, đối với các ngươi mà nói, là một lần rèn luyện rất tốt, hơn nữa, trong giới giáo dục có thể nhanh chóng nổi tiếng. Mà các ngươi trong quá trình nghiên cứu này, đã tạo nên thành tích rất tốt, so với tưởng tượng của ta còn tốt hơn rất nhiều, thậm chí có thể nói: các ngươi không chỉ là trợ thủ, mà còn là người hợp tác với ta. Chuyện này vốn nên là chuyện đáng mừng. Nhưng mà” Du giáo sư thoáng nhíu mày, “Bởi vì ta không nghĩ kết quả lại tốt như vậy, cho nên ngay từ đầu cũng không giữ bí mật tốt, nên hiện tại có rất nhiều người nhìn chằm chằm thành quả này, trước khi hiệu quả của thuốc được công khai, ta sợ có khả năng rất nhiều người sẽ đối các ngươi bất lợi.” (Tử Hoa: chém gió)

Du giáo sư đứng lên, “Ngày hôm qua ta mới nghe nói, tổ chức dược muốn mời ** một số người đến xử lý chuyện này, hiện tại ta rất lo lắng vấn đề an toàn của các ngươi.”

“**?” Kim Nhật khó thấy nhíu mày.

“Đừng sợ,” Lạc Diệc cười khờ dại: “Ta rất giỏi đánh nhau, bọn họ đánh không lại ta đâu.”

Du giáo sư nhìn Lạc Diệc, thở dài, “Ai, hài tử này.”

“Giáo sư, chúng ta sẽ chú ý.” Kim Nhật cũng đứng lên. Hắn nhìn khuôn mặt trẻ con của Lạc Diệc, nội tâm thầm hạ quyết định nhất định phải bảo vệ tốt Lạc Diệc.

“Vậy là tốt rồi.” Tâm trạng Du giáo sư vẫn còn nặng nề.

Kim Nhật đi đến bên cạnh, vỗ bả vai giáo sư, “Giáo sư, chúng ta nhất định sẽ bảo vệ tốt bản thân, ngài không cần lo lắng cho bọn ta, chỉ cần chuẩn bị tốt, đem thành quả nghiên cứu công khai, tạo phúc cho nhân loại.”

Du giáo sư vỗ vỗ lên tay Kim Nhật, rốt cục vui mừng nở nụ cười.

Tại nhà của Lạc Diệc—

“Hòa, ngươi có lo lắng không?” Kim Nhật thư thư phục phục dựa vào Lạc Diệc xem TV, Lạc Diệc ngồi trên ghế, vòng tay ôm chặt Kim Nhật.

“Lo lắng?” Lạc Diệc quay đầu nhìn Kim Nhật, “Không có a, ta lo lắng nhất chính là. . .”

Kim Nhật ngẩng đầu nhìn Lạc Diệc, ánh mắt nghi hoặc.

Lạc Diệc cúi đầu, hôn một cái lên đôi môi đỏ tươi của Kim Nhật: “Ta chỉ lo lắng, Kim Nhật học trưởng ta yêu nhất không cho nhân gia hôn nhẹ.”

Mặt đỏ bừng, Kim Nhật đẩy Lạc Diệc ra, “Ta đang nói chuyện đứng đắn với ngươi.”

Lạc Diệc lôi kéo, kéo Kim Nhật vào trong ngực, “Ta cũng đứng đắn, những kia cái gì mà ** phần tử, ta thật sự không sợ. Ta chỉ sợ bên người ta không có ngươi.”

“Không chịu nổi.” Kim Nhật liếc mắt xem thường, vẫn còn có chút lo lắng, “Chính là những ** phần tử kia, bọn họ có thể sử dụng bất cứ thủ đoạn gì.”

“Ân a, không có việc gì.”

“Nếu không, Hòa, thứ bảy này chúng ta đừng đi du ngoại nữa, chờ giáo sư công khai xong rồi đi được không?” Kim Nhật ẩn ẩn có chút bất an, hắn cũng không biết vì cái gì, có lẽ là do hắn sợ quá khứ của hắn sẽ bị phát hiện. Ông trời ơi, xin đừng để Trần Phong xuất hiện, hãy để cho hắn mãi mãi là quá khứ đi.

“Kim Nhật, đừng sợ. Đã lâu chúng ta không đi chơi, chơi đùa thoải mái một lần không được sao? Sẽ không có chuyện gì xảy ra với chúng ta đâu.” Lạc Diệc an ủi Kim Nhật, hắn không muốn vì chút sự việc cỏn con này mà để Kim Nhật lo lắng, thân phận hắn đường đường là “Giáo tử”, những tiểu lâu la kia, không đáng lọt vào mắt hắn. “Huống hồ, chúng ta đã đáp ứng với bọn Đường thiệp, giờ lại thất tín, bọn họ nhất định sẽ rất thất vọng.”

“Nói cũng đúng,” Kim Nhật thở dài, “Không nên nghĩ nhiều như vậy, chơi đùa thoải mái một lần cũng tốt.”

“Đúng vậy đúng vậy,” Lạc Diệc hôn má Kim Nhật, “Lúc này ngươi không cần suy tư nhiều như vậy, tốt nhất là nên chuyên tâm để ý đến nơi này của ta.” Lạc Diệc nói, kéo tay Kim Nhật xuống hạ thân của mình.

Cảm giác được Lạc Diệc phản ứng, mặt Kim Nhật đỏ lên, tranh thủ thời gian rút tay về, thấp giọng lẩm bẩm một câu: “Đại sắc lang.”

Lạc Diệc ngăn lại môi Kim Nhật, “Ngươi không thích sao?”

“Ngô. . .” Kim Nhật đã phát không lên tiếng, hai tay của hắn ôm lấy cổ Lạc Diệc.

“Xem, ngươi cũng thích.” Lạc Diệc cười mập mờ, ôm lấy Kim Nhật, hướng gian phòng đi vào.

Trong phòng tràn ngập xuân sắc, ngay cả ánh trăng cũng thẹn thùng trốn vào trong mây.

 

Tử Hoa: những dấu ‘**’ ở trên có trong bản raw nên mình cũng không biết nó là cái gì, cũng không hiểu mấy chỗ đó lắm nên lúc dịch không chuẩn xác lắm. Mong mọi người thông cảm!

 

 

(ĐM) KNKS – chương 3

Kim Nhật Kim Sinh

Tác giả: Thử Khởi Bỉ Phục

Thể loại: Hiện đại, đạm mỹ.

~~~~

Chương 3

Edit: Dương Tử Hoa

    

 

Tử Hoa: *cúi đầu* xin lỗi các nàng dạo này chúng ta bận quá không có thời gian nên edit mới chậm thế, với lại lần đầu edit H nên phải đi ‘tu luyện’ một khóa. Đáng ra chương này là do họ Thượng làm nhưng vì nguyên nhân sâu xa (lap-chan hỏng) nên ta nhận edit chương này, ta sẽ bù cho các nàng lun chương bốn. Còn chương năm. . . hờ hờ hờ, khó nói lém, mai mà rảnh thì ta edit rùi post lun. Còn từ chương sáu trở đi, các nàng đòi tên kia nha, ta hết nghĩa vụ rùi đóa ~^^~ *kê ghế chuẩn bị ngồi hóng mát*

 

 

Kim Nhật đến giờ còn không thể lý giải nguyên nhân khiến mình chuyển đến nhà của Lạc Diệc, hắn chỉ nhớ lúc nói chuyện cùng Đường Thiệp, Đường Thiệp còn ngạc nhiên đến thiếu chút nữa ngã xuống đất, bất quá hắn phải nói là bởi vì đề tài nghiên cứu của Du giáo sư hắn mới có thể chấp nhận.

Nhưng đến chính Kim Nhật còn không thể tiếp nhận lý do này, hắn biết việc mình đáp ứng cũng không kỳ quái, chính là vì sao Lạc Diệc lại thỉnh cầu điều này? Có phải là do đề tài nghiên cứu? Nhưng hai người đều hiểu nếu quả thật là do nghiên cứu, họ cũng không nhất thiết phải ở cùng một chỗ, vậy là vì sao?

Kim Nhật cũng từng nghĩ đến khả năng Lạc Diệc cũng có cảm giác với hắn, giống như ngày đó, nhưng mà không đúng a, hắn hiểu, tinh tường hiểu rõ Lạc Diệc không phải dạng người như hắn. . . Lắc đầu, thôi, không suy nghĩ nữa, có nghĩ cũng chẳng ra, vậy cần gì phải tự tìm phiền não cho mình?

Đứng đằng sau quầy bar ‘please come’, Kim Nhật nhìn quán bar thưa thớt, bây giờ là sáng sớm, vừa vặn đến thời gian mọi người thức giấc. Hôm nay không có tiết, nên hắn định đến đây nhìn xem.

“Phát ngốc cái gì thế?” Trầm Phi đi vào.

“Ngươi tới rồi?”

“Hôm nay không có lớp à?”

“Không có.” Kim Nhật lắc đầu, “Phi, trong khoảng thời gian này ‘please come’ đành làm phiền ngươi, ta đã đáp ứng Du giáo sư giúp hắn nghiên cứu một việc, có thể sẽ tốn rất nhiều thời gian.”

“Không vấn đề.”

“Đúng rồi,” Kim Nhật lấy ra một ít giấy tờ đặt ở trên bàn. “Ký lên đây.”

Trầm Phi tưởng là một ít giấy tờ linh tinh, không để ý, cầm bút, vừa ký vừa hỏi, “Giấy gì vậy?”

Kim Nhật nhìn hắn ký xong, nhận lấy, nhàn nhạt nói, “Ta chuyển nhượng 30% cổ phần công ty cho ngươii.”

“Cái gì?” Trầm Phi lại càng hoảng sợ, “Lão đại, ngươi muốn ta giúp ngươi bán mạng cũng không nên như vậy a?”

“Ngươi làm việc cũng rất nghiêm túc,” Kim Nhật cười khẽ, “Lúc trước mở quán bar này là để giết thời gian, giờ ngươi cứ coi như là làm công việc từ thiện đi.”

Trầm Phi cảm động nhìn Kim Nhật, một loại cảm giác ăn ý tự nhiên sinh ra, hai người nhìn nhau cười.

Lạc Diệc vừa bước chân vào ‘please come’ liền chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng không khỏi khó chịu. Đồ đạc của Kim Nhật chuyển đi đã gần như xong, kỳ thật cũng không có gì, chỉ là vài cuốn sách. Ký túc xá vẫn để chỗ cho hắn phòng khi hắn muốn trở về. Đến hôm nay Kim Nhật mới chịu chính thức đến nhà hắn, Lạc Diệc cố ý đến hỏi hắn còn vật gì muốn mang đi không.

“Ngươi muốn ra ngoài ở?” Trầm Phi nghe thế, nhất thời sửng sốt.

“Có cái gì không đúng sao?” Lạc Diệc liếc nhìn Trầm Phi một cái.

“Không có…… Không có……” Trầm Phi biết rõ hai người Kim Nhật và Lạc Diệc thì không thể sử dụng lẽ thường để giải thích.

“Đúng vậy,” Kim Nhật nhìn Lạc Diệc, khóe miệng khẽ nhếch, “Làm vậy sẽ thuận tiện hơn cho việc nghiên cứu đề tài của Du giáo sư.”

Trầm Phi nhìn Kim Nhật, lại quay đầu nhìn Lạc Diệc, dường như có điều suy nghĩ.

Lạc Diệc không muốn nhìn hai người vui vẻ cười nói, liền nói với Kim Nhật: “Ta đói bụng.”

Kim Nhật dùng ánh mắt sủng nịch nhìn Lạc Diệc, liền thuận theo đi vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng.

Thấy Kim Nhật đi vào, Trầm Phi mở to mắt, không tự chủ được mà hỏi: “Lạc Diệc, ngươi cùng Kim Nhật……?”

“Chúng ta làm sao?” Lạc Diệc trợn trắng mắt, đi vào phòng bếp hỗ trợ, lưu lại Trầm Phi ngẩn người nhìn bóng lưng hai người.

**************************

Bề bộn cả một ngày, cuối cùng đồ đạc của Kim Nhật đều đã chuyển hết đến nhà Lạc Diệc. Kim Nhật ngồi ở mép giường, nhìn đồ đạc được sửa sang ngăn nắp chỉnh tề, nhớ tới mọi thứ đều là do Lạc Diệc chuẩn bị, tim không khỏi đập thình thịch. Lạc Diệc để hắn ngủ ở phòng khách lớn nhất, ngay tại bên phòng mình. Hai phòng liên thông với nhau, cùng dùng chung một phòng tắm.

Sau này, sau này sẽ như thế nào? Kim Nhật lắc đầu, cứ thuận theo tự nhiên đi.

Vì vậy Kim Nhật liền ở trong nhà Lạc Diệc. Ban ngày, Kim Nhật đi chăm sóc sinh ý của ‘please come’, thỉnh thoảng Lạc Diệc không có tiết sẽ đến đây. Hắn luôn ngồi ở góc nhỏ, trên tay là một ít đầu đề nghiên cứu, trên bàn bày một ít điểm tâm cùng một ly cà phê. ‘Please come’ ngày càng náo nhiệt, trước chỉ có mị lực của đệ nhất mỹ nhân, giờ lại thêm một người hấp dẫn.

Đến buổi tối, ‘please come’ liền do Trầm Phi toàn quyền phụ trách, Kim Nhật cùng Lạc Diệc ở nhà nghiên cứu đề tài của Du giáo sư, hai cái cuồng nhân cứ bắt tay làm là không để ý đến xung quanh nên khi phát hiện thì đã khuya, vì vậy Kim Nhật thường phải vào bếp, tùy ý nấu chút điểm tâm, điền đầy bụng cho hai người. Loại cuộc sống này giằng co một thời gian ngắn cũng dần dần thành thói quen. Hiện giờ, Kim Nhật đang ở quầy bar ‘please come’, hắn không tự giác luôn tìm kiếm thân ảnh của một người, Lạc Diệc thường có thói quen ở một góc của ‘please come’, trên bàn không phải là điểm tâm thì là cà phê.

“Lạc Diệc niên đệ hôm nay chưa tới a!” Một cái bàn cách quầy bar không xa truyền đến một hồi xì xào bàn tán, Kim Nhật nghe được tên Lạc Diệc, không tự giác liền chú ý đến.

“Đúng vậy, thật đáng tiếc! Ta vừa học xong đã chạy tới là mong có thể nhìn thấy hai người Kim Nhật học trưởng cùng Lạc Diệc niên đệ a.”

“Xế chiều hôm nay có trận thi đấu bóng rổ với trường khác, nghe nói Lạc Diệc bị Trần đội trưởng van nài kéo đi, vốn ta còn không tin, nhưng xem ra đây là sự thật.”

“Không thể nào, bình thường đều không thấy Lạc Diệc niên đệ chơi bóng, nếu như trước kia hắn đi sân bóng thì chúng ta đã sớm biết a.”

“Nhưng hiện tại hắn không có ở đây, điều đó có thể là sự thật. Vậy chúng ta có nên đi xem hắn chơi bóng không?”

“Nhưng mà ta muốn dành cả buổi chiều ở trong này nhìn Kim Nhật học trưởng. Vị trí trong này rất khó chiếm a.”

“Ta cũng muốn, nhưng mà Lạc Diệc niên đệ chơi bóng rất khó thấy được a! Hắn cũng rất đáng yêu, nếu bỏ lỡ ngươi sẽ hối hận.”

“Vậy, ân, chúng ta mau đi thôi!”

Kim Nhật nghe thanh âm ríu rít ngày càng xa, hóa ra Lạc Diệc đi chơi bóng, trách không được còn chưa tới. Kim Nhật không khỏi tưởng tượng cảnh Lạc Diệc chơi bóng, tư thế oai hùng, hắn đột nhiên thấy mình giống một nữ sinh tung tăng như chim sẻ, rất muốn rất muốn đi xem. Kim Nhật hướng nhân viên cửa hàng giao vài câu, liền đi thẳng ra sân vận động.

Sân vận động phi thường náo nhiệt, Kim Nhật nhìn thấy rất nhiều sinh viên trường L đại, lôi kéo băng rôn “L đại tất thắng”, cổ động viên hai đội khoác lên màu vàng cùng trắng đang cổ vũ trên sân khích lệ tinh thần.

Lúc Kim Nhật vừa bước vào sân, tiếng kinh hô liền vang lên không ngừng. Tất cả mọi người mở to hai mắt nhìn, không dám tưởng tượng “Băng sơn” Đệ nhất mỹ nhân lại xuất hiện ở đây. Không ít người hướng Kim Nhật chào hỏi, Kim Nhật nhẹ gật đầu, giống như một vị vương tử cao quý xuất hiện tại trước công chúng.

Toàn bộ L đại đều kinh hô vì sao lại có mỹ nhân như thế, thật sự là trăm nghe không bằng một thấy. Mỗi người đều duỗi dài cổ, muốn nhìn thấy rõ ràng.

Kim Nhật trực tiếp đi đến chỗ ngồi, tìm chỗ trống, không để ý tới việc mình đến đã tạo ra trấn động mạnh. Sau khi ngồi vào chỗ của mình, liền hướng lên sân nhìn lại. Trận đấu còn chưa bắt đầu. Chứng kiến Lạc Diệc ngồi ở bên sân nghỉ ngơi uống nước, Kim Nhật an tâm, nếu Lạc Diệc lên đấu, mình đến đây cũng không uổng công. Nếu Lạc Diệc mà không lên đấu như lời đồn thì hắn sẽ không lưu lại dù chỉ một giây.

Chợt, tầm mắt của Kim Nhật và Lạc Diệc giao nhau. Lạc Diệc tự nhiên không có khả năng không chú ý tới việc Kim Nhật mang đến toàn trường bạo động, hắn câu dẫn ra khóe miệng, nở nụ cười thoáng cái, cầm lấy bình nước khoáng, đối với Kim Nhật làm một động tác “cheers”. Kim Nhật cũng cười, hắn biết Lạc Diệc hiểu hắn vì hắn mà đến.

Kim Nhật cười khuynh quốc khuynh thành, mỵ cập tứ phương, vô số người theo dõi hắn đều bị kinh ngạc câu mất nửa cái hồn, trên sân tiếng hét liên miên không ngừng, thỉnh thoảng còn nghe được có người kinh hô: “Có người ngất xỉu.” Trận đấu còn chưa bắt đầu, chỉ số hưng phấn đã cao như vậy thật hiếm thấy.

Dần dần, sân vận động càng ngày càng chật, có người là do nghe tên Kim Nhật mà đến, dòng người chen chúc chật như nêm, mọi người hô to thỏa nguyện, có thể chứng kiến Lạc Diệc chơi bóng, lại có thể nhìn thấy Kim Nhật xuất hiện, còn tặng kèm nụ cười khuynh quốc khuynh thành, thật sự là chuyến đi này không tệ a.

Trận đấu rốt cục bắt đầu.

Không biết có phải do thành viên L đại bị sắc đẹp Kim Nhật mê đảo, hay là do Lạc Diệc thấy Kim Nhật đến mà tinh thần tăng cao, một hồi trận bóng thế như chẻ tre, thắng mà không tốn chút sức nào. Lạc Diệc mỗi một lần ghi điểm, đều chuyển hướng Kim Nhật, vẫy tay và cười thật to. Kim Nhật hôm nay cũng khác ngày thường, luôn cười cười tung tăng như chim sẻ. (Tử Hoa: đoạn này ta chém)

Kim Nhật cảm thấy Lạc Diệc trên sân khác hẳn với ngày thường, không còn là khuôn mặt con nít lúc nào cũng tồn tại nụ cười vô tội, mà là một loại mị lực khác bao phủ tản ra từng trận hào quang trên người hắn. Vẻ mặt nghiêm túc, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, tràn ngập sức sống, những giọt mồ hôi dưới ánh đèn phản xạ ra ánh hào quang, tựa hồ không phải rơi xuống đất mà rơi vào trong tim Kim Nhật.

Kim Nhật chuyên chú nhìn Lạc Diệc, trầm mê trong từng cử động, mỗi cái nhấc tay, mỗi cái nhấc chân……

Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, A đại thắng L đại với tỉ số 87:70. Toàn trường sôi trào. Lạc Diệc cầm một bình nước thật to, trực tiếp chạy đến trước mặt Kim Nhật, đưa cho hắn: “Thật sự là không chịu được, nhiều người như vậy, máy điều hòa cũng không mạnh, ngươi tới xem trận đấu mà một bình nước cũng không mang.”

Kim Nhật tiếp nhận, vặn mở nắp, uống một ngụm: “Nghe nói ngươi tới trận đấu, liền tới xem, không nghĩ muốn mang nước, cũng không phải ta chơi bóng, là ngươi chơi a, ngươi mới là người nên uống nhiều nước.” Nói xong, trả Lạc Diệc bình nước.

Lạc Diệc tiếp nhận, một hơi uống hết, cười nói: “Đúng vậy. Đi, ta mang ngươi ra từ phòng thay quần áo, sau trận này, ngươi mà đi ra ngoài còn không bị ăn tươi nuốt sống?” Nói xong nắm tay Kim Nhật kéo hắn dậy.

Kim Nhật không chút do dự nắm tay hắn. Lạc Diệc cũng nắm tay Kim Nhật không buông, kéo hắn xuyên qua đám người, tiến vào phòng thay quần áo, từ cửa hông chuồn ra khỏi sân vận động. Trên đường đi, mọi người đưa mắt nhìn bọn họ, lại không có người dám ngăn đón.

“Chúng ta trực tiếp về nhà đi!” Lạc Diệc phàn nàn với Kim Nhật: “Một thân vừa bẩn vừa thối, chúng ta nhanh trở về đi. Hơn nữa, ta đang rất đói bụng.”

“Vừa rồi trong phòng thay quần áo, Đường Thiệp không phải nói muốn mở tiệc chúc mừng sao?”

“Không cần!” Lạc Diệc cong lên cái miệng nhỏ nhắn, “Chúng ta trở về tự mở tiệc chúc mừng đi.”

“Chúng ta có việc gì cần chúc mừng?” Kim Nhật không khỏi mỉm cười.

“Bởi vì ngươi đến, ta mới chơi càng nhiệt tình!” Lạc Hào nhìn Kim Nhật mỉm cười: “Ngươi tới, ta mới tràn ngập tinh thần, giống như uống một hơi hết ba bình rượu.”

Kim Nhật cúi đầu, vành tai xuất hiện màu đỏ không bình thường.

Về đến nhà, Lạc Diệc đi tắm rửa, Kim Nhật liền đi phòng bếp làm vài món. Đợi Lạc Diệc tắm rửa xong, thức ăn vừa vặn bày ra bàn. Lạc Diệc chạy đến tủ rượu lấy ra một chai rượu đỏ, nhìn Kim Nhật cười nói: “Tiệc chúc mừng sao có thể thiếu rượu đây?”

Kim Nhật nhìn chai rượu có chút khó xử: “Ta…… Ta không biết uống rượu.”

“Vậy thì sao, không có quan hệ gì,” Lạc Diệc thuần thục mở nắp chai rượu: “Đây chính là rượu 92 năm, rất trân quý, mùi vị không tệ. Huống hồ, dù sao đang ở trong nhà, nếu say, liền trực tiếp đi ngủ.”

Kim Nhật nghe Lạc Diệc nói như vậy, không thể cự tuyệt.

Lạc Diệc giơ cao chén rượu, “Chén này chúc mừng hôm nay ngươi đến xem ta đấu, ta thật sự vô cùng cao hứng.”

Kim Nhật đỏ bừng mặt, cũng không dám nghênh đón ánh mắt Lạc Diệc, giơ chén lên đụng một cái, một hơi uống cạn.

Lạc Diệc hơi hơi sửng sốt, nở nụ cười, rượu đỏ dùng để nhấm nháp, Kim Nhật là chủ quán bar làm sao lại không biết điểm này. Nhất định là do quá mức khẩn trương, Lạc Diệc cũng không muốn vạch trần.

Một chốc, Kim Nhật ngẩng đầu, ánh mắt mê mang, hắn lại vì chính mình rót một chén, giơ lên đón lấy ánh mắt Lạc Diệc: “Chén này là để chúc mừng ngươi thắng trận.” Nói xong, lại một hơi uống cạn.

Giờ phút này Lạc Diệc đang ngây người, Kim Nhật lại rót cho mình một chén: “Chén này là cho việc trận đấu của ngươi rất mê người.” Lại một hơi uống cạn.

Lạc Diệc dở khóc dở cười, thế mới biết Kim Nhật đúng là say, hắn vạn lần không ngờ, Kim Nhật là lão bản một quầy bar mà tửu lượng lại kém như vậy.

Uống xong ba chén rượu, Kim Nhật liền ầm ĩ đứng dậy, kêu nóng, liền cởi áo, **trơn mềm**, hai khỏa anh đào xinh đẹp nổi bật, Lạc Diệc vừa uống một ngụm rượu liền cảm thấy toàn thân như có luồng nhiệt hỏa.

Không ngờ Kim Nhật thoát xong áo còn chưa đủ, lại hai ba hạ thoát nốt quần, chỉ còn quần lót. Lạc Diệc hút một ngụm khí lạnh, đứng dậy nâng Kim Nhật về phòng: “Ngươi say, nào, chúng ta về phòng ngủ đi.” Liền muốn đưa Kim Nhật về phòng.

Kim Nhật bỏ ra Lạc Diệc, cười nói: “Không cần, ta muốn khiêu vũ.” Nói xong chạy đến phòng khách bật nhạc.

Giai điệu vui vẻ vang lên, Kim Nhật mặc mỗi quần lót đung đưa thân thể theo tiết tấu âm nhạc.

Lạc Diệc nghẹn họng nhìn trân trối, hắn không biết Kim Nhật khi say rượu sẽ thành như vậy. Theo âm nhạc, Kim Nhật vũ động thân hình khiến hắn toàn thân nhiệt khí dâng lên, như muốn bùng nổ, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào Kim Nhật, rốt cuộc không nhịn được nữa, xông lên, ôm chặt lấy Kim Nhật, một tay đỡ lấy ót Kim Nhật, một tay đặt ở trên ** khiến hắn xúc động mười phần, cúi đầu, che lấy đôi môi ẩm ướt ôn nhuận kia.

Kim Nhật dừng lại một giây, trở tay ôm lấy Lạc Diệc, cùng hắn kịch liệt ôm hôn. Lạc Diệc xúc động, nhẹ nhàng đẩy Kim Nhật ra, trở tay rất nhanh cởi hết quần áo, lại hôn Kim Nhật điên cuồng.

Kim Nhật nhịn không được từ miệng tràn ra tiếng rên rỉ, Lạc Diệc một tay cởi nốt quần lót Kim Nhật, lấy tay bao trùm ** Kim Nhật đã sớm ngóc đầu. Kim Nhật thỏa mãn thở ra một hơi, cảm thụ ấm áp trong lòng bàn tay Lạc Diệc.

Lạc Diệc bị tiếng rên rỉ của Kim Nhật chấn động, giật xuống quần lót của mình, một tay cầm bộ phận mẫn cảm của hai người cọ xát khuấy động lẫn nhau. Hai người cùng thưởng thức hương vị ngọt ngào trong khoang miệng đối phương, một sợi tơ bạc chảy từ nơi tiếp xúc giữa hai đôi môi, hình thành một cỗ không khí dâm mĩ.

Theo tiết tấu nhanh hơn, trong miệng Kim Nhật tràn ra một chuỗi âm thanh rên rỉ mị hoặc, Lạc Diệc cũng nhắm mắt lại, cảm thụ được ** thật lớn, hai cỗ dịch nhũ bạch sắc đậm đặc theo trên đỉnh run rẩy tràn ra, chảy đầy tay Lạc Diệc, đều không rõ là của ai.

Kim Nhật nhẹ giọng kêu một tiếng, tê liệt ngã xuống trong ngực Lạc Diệc, Lạc Diệc liền ôm lấy Kim Nhật đi vào phòng của mình.

Kim Nhật bị vứt xuống giường mềm mại, sau đó cảm giác được một thân hình ấm áp bao trùm. Kim Nhật nghe được tiếng thở hổn hển càng ngày càng gần, môi mềm mại bị chiếm cứ, thưởng thức, liếm hôn, nhẹ nhàng như trân bảo hiếm thế được nâng niu, hoặc như một món ngon mỹ vị đang bị nhấm nháp. Khoang miệng bị ngoại vật chiếm lấy, từng tấc từng tấc bị chạm qua, bị tinh tế nhấm nháp, đầu lưỡi cùng đầu lưỡi truy đuổi, chơi đùa.

Môi dần dần dời xuống, Kim Nhật cảm thấy một chút đau đớn cùng tình cảm mãnh liệt tràn đầy tại chỗ cổ lưu luyến một hồi, chậm rãi dời về phía hai quả anh đào.

“A……” Kim Nhật mẫn cảm không khỏi rên rỉ một tiếng, môi Lạc Diệc nóng ướt bao vây lấy một bên, tay kia thì đang vỗ về chơi đùa bên còn lại, bộ vị của Kim Nhật vừa mới mền xuống lại mạnh mẽ ngẩng đầu.

Lạc Diệc tựa hồ nhấm nháp đã đủ, môi lại chậm rãi di chuyển xuống phía dưới, lướt qua rốn, lướt qua bụng, qua rừng cây màu đen, một ngụm ngậm tiểu tử đang ngẩng đầu tiểu tử kia vào trong miệng.

“Hòa……” Kim Nhật chịu không nỗi loại kích thích này, loại cảm quan** đem hắn bao phủ.

Lạc Diệc một bên dùng đầu lưỡi thô ráp ma sát trên đỉnh mẫn cảm, một tay cầm phần chưa ngậm vào bắt đầu luận động. Kim Nhật thoáng run rẩy, chất lỏng nhũ bạch sắc trực tiếp phun trong miệng Lạc Diệc.

Mùi hương nồng đậm tràn đầu gian phòng, Lạc Diệc nhả ra chút dịch trong tay, vẽ loạn ở hoa cúc Kim Nhật.

Lạc Diệc nhẹ nhàng đè ép hoa cúc xinh đẹp, mượn dịch trơn tác dụng, chậm rãi đâm vào một ngón tay.

“Đau.” Kim Nhật kêu lên một tiếng.

“Đừng sợ, lập tức không đau.” Lạc Diệc một bên thì thào an ủi bên tai Kim Nhật, một bên nhanh hơn động tác trong tay, chậm rãi duỗi hai ngón tay đi vào. Kim Nhật dừng một chút, không lên tiếng.

Lạc Diệc dùng hai ngón tay mát xa vách tường, nhẹ vỗ về từng nếp uốn xinh đẹp, hắn chậm rãi đâm vào ngón tay thứ ba. Ma sát đè ép vách tường, đột nhiên, chạm đến một điểm, bộ vị Kim Nhật vừa rồi vì đau nhức mà xụi lơ nháy mắt lại dựng đứng.

Là đây sao, Lạc Diệc tiếp tục đè ép mát xa điểm kia, trong miệng Kim Nhật từng tiếng rên rỉ mỹ diệu không ngừng truyền ra. Lạc Diệc bắt đầu dùng ** chính mình chạm lên huyệt khẩu, ba ngón tay nhanh chóng rút ra, trong nháy mắt đem mình mạnh mẽ đưa vào.

Kim Nhật chấn động, huyệt khẩu không khỏi buộc chặc; cảm giác ấm áp, đè ép bao trùm làm Lạc Diệc không khống chế nổi bản thân, cuồng liệt đong đưa thắt lưng, trong phòng toát tràn ngập một cảnh xuân sắc cùng tiếng thở dốc yêu kiều……